Trong bóng tối của triều đình Thục Hán, một hoạn quan mang tên Hoàng Hạo đã từng bước leo lên nấc thang quyền lực, thao túng vận mệnh quốc gia từ những vị trí nhỏ bé. Sự sủng ái mù quáng của Lưu Thiện đã mở đường cho âm mưu thâm độc của y, đẩy Thục Hán vào bờ vực suy vong, trong khi những nỗ lực phòng vệ của Khương Duy trở nên vô vọng. Tìm hiểu thêm về hành trình từ chỗ bị coi thường đến kẻ thống trị bóng tối này tại Chiasedaophat.
Hoàng Hạo: Gian thần thao túng triều đình Thục Hán và kết cục bi thảm
Hoàng Hạo bắt đầu phục vụ Lưu Thiện với tư cách hoạn quan vào khoảng năm 220. Theo ghi chép của Trần Thọ trong Tam quốc chí, Hoàng Hạo được Lưu Thiện sủng ái nhờ tài xu nịnh, từ đó nhen nhóm ý định can thiệp vào triều chính. Đổng Doãn, người tiền nhiệm của Hoàng Hạo, đã nhiều lần cảnh báo Lưu Thiện không nên tin dùng Hoàng Hạo và quở trách Hạo, khiến y phải kiêng dè. Trong thời gian Đổng Doãn còn tại vị, Hoàng Hạo chỉ giữ chức vụ Hoàng môn thừa, một vị trí tương đối nhỏ.
Sau khi Đổng Doãn qua đời vào năm 246, Trần Chi kế nhiệm chức vụ thị trung. Trần Chi đã cấu kết với Hoàng Hạo, tạo điều kiện cho Hoàng Hạo dần dần tham gia vào các vấn đề quốc gia.

Ảnh minh họa.
Sự trỗi dậy của Hoàng Hạo và sự sụp đổ của Thục Hán
Năm 258, sau khi Trần Chi qua đời, Hoàng Hạo được thăng tiến từ chức Hoàng môn lệnh lên các vị trí cao hơn như Trung thường thị và Phụng xa đô úy. Y nắm giữ quyền lực to lớn, gây ra sự bất ổn nghiêm trọng cho triều đình Thục Hán. Đại tướng quân Khương Duy nhiều lần phát động các chiến dịch tấn công Ngụy nhưng không đạt được thành công. Cùng thời điểm đó, Hữu đại tướng quân Diêm Vũ đã âm mưu với Hoàng Hạo nhằm phế truất Khương Duy và thay thế vị trí của ông. Tuy nhiên, Khương Duy lại căm ghét sự chuyên quyền của Hoàng Hạo và đã dâng tấu lên Lưu Thiện với ý định trừ khử Hoàng Hạo. Lưu Thiện đáp lại rằng: “Hoàng Hạo chỉ là một tiểu thần ta sai bảo. Trước đây Đổng Doãn từng tức giận vì chuyện này, ta vẫn còn ghi nhớ. Ngươi hà tất phải để tâm?”
Do lo sợ thế lực của Hoàng Hạo, Khương Duy đã nhún nhường rút lui. Lưu Thiện sau đó sai Hoàng Hạo đến xin lỗi Khương Duy. Lo sợ bị trả thù, Khương Duy đã nói với Hoàng Hạo rằng ông muốn lui về Đạp Trung để lập đồn điền, tránh xa những tai họa tiềm ẩn.

Tạo hình Khương Duy khi về già trên phim.
Năm 263, Tư Mã Chiêu, người nắm quyền cai trị Tào Ngụy, đã phái hai tướng Chung Hội và Đặng Ngải dẫn quân tấn công Thục. Khương Duy đã khẩn cấp dâng biểu lên Lưu Thiện, yêu cầu quân Thục chuẩn bị phòng bị. Tuy nhiên, Hoàng Hạo lại mời thầy bói đến và tuyên bố rằng quân Ngụy sẽ không tấn công, khuyên Lưu Thiện cứ an tâm nghỉ ngơi. Cùng lúc đó, quần thần triều đình cũng không hề hay biết về mối nguy hiểm cận kề.
Khi quân Ngụy đã áp sát biên giới, Lưu Thiện buộc phải cử cha con Gia Cát Chiêm và Gia Cát Thượng ra trận chống cự tại Miên Trúc. Tuy nhiên, họ đã thất bại. Theo ghi chép trong Hoa Dương quốc chí, Gia Cát Thượng đã than khóc khi tử trận: “Cha con ta mang ơn lớn của nhà nước, không sớm chém Hoàng Hạo, để đến nỗi nghiêng đổ hết cả, còn sống làm gì nữa!”
Cuối cùng, nước Thục rơi vào tay Tào Ngụy. Gian thần Hoàng Hạo bị bắt và dẫn giải về Lạc Dương. Tư Mã Chiêu, nhận thấy Hoàng Hạo là nguyên nhân chính dẫn đến sự diệt vong của quốc gia, đã ra lệnh xử tử y.
Vụ án của Hoàng Hạo là một lời cảnh tỉnh về hậu quả của sự chuyên quyền và gian trá, những bài học về nhân quả vẫn còn vang vọng đến ngày nay qua các trang của chuyên mục Đạo phật.
