Trong bối cảnh Tôn giả Xá Lợi Phất băn khoăn về cách thức sám hối nghiệp ác, Đức Phật đã khai thị về phương pháp tu tập để thanh lọc tâm và hướng tới giác ngộ. Bài kinh này không chỉ là lời răn dạy mà còn mở ra con đường tịnh hóa cho những ai mong cầu sự giải thoát, như được chia sẻ trên Chia sẻ Đạo Phật.
Ảnh minh họa.
Kinh Tội Phúc Báo Ứng: Hướng Dẫn Sám Hối Qua Lời Dạy Của Đức Phật
Trong một lần Đức Phật an trú tại núi Linh Thứu, gần thành Vương Xá, cùng với đại chúng gồm 1.250 vị Tỳ-kheo và 1.000 vị Bồ-tát, Tôn giả Xá-Lợi-Phất, vị Tôn giả có trí tuệ bậc nhất, đã kính cẩn đảnh lễ Đức Phật và đặt câu hỏi về cách thức sám hối cho những người đã tạo nghiệp ác nhưng nay muốn hướng đến Phật Đạo.
Đức Phật đã tán thán câu hỏi của Tôn giả Xá-Lợi-Phất, cho rằng đây là một vấn đề thiết yếu đối với sự an lạc của chúng sanh. Ngài chỉ dạy rằng, bất kỳ thiện nam tử, thiện nữ nhân nào mong cầu quả vị A-la-hán, Bích-chi-phật, Phật Đạo, hoặc muốn thấu rõ quá khứ và vị lai, đều cần thực hành việc sám hối theo nghi thức nhất định.
Nghi Thức Sám Hối Lỗi Lầm
Đức Phật hướng dẫn, mỗi ngày sáu thời, người tu tập cần giữ gìn thân thể thanh tịnh bằng cách tắm gội, súc miệng, mặc trang phục chỉnh tề. Sau đó, thành tâm đảnh lễ mười phương chư Phật và khởi lời sám hối:
“Từ vô lượng kiếp đến nay, do vô minh che lấp, khởi tâm tham, sân, si, không nhận thức rõ về Tam Bảo (Phật, Pháp, Tăng) cũng như thiện ác, con đã tạo ra vô số ác nghiệp. Các nghiệp này có thể là hành động thân, lời nói, hay suy nghĩ sai lầm.
Con đã từng khởi tâm muốn làm tổn hại đến chư Phật, hủy báng giáo pháp, hoặc gây chia rẽ trong Tăng đoàn. Con cũng đã từng phạm vào các tội ngũ nghịch như giết hại A-la-hán, cha, mẹ. Cụ thể, con đã phạm vào ba nghiệp thân (sát sanh, trộm cắp, tà dâm), bốn nghiệp khẩu (vọng ngữ, ỷ ngữ, lưỡng thiệt, ác khẩu), và ba nghiệp ý (tham lam, sân hận, si mê).
Con đã tự mình hoặc xúi giục người khác thực hiện các hành vi như sát sanh, trộm cắp, tà dâm, nói dối, chia rẽ, thô lỗ, hay nói lời vô ích. Con đã vui theo khi thấy người khác làm những việc này. Ngoài ra, con đã có những hành vi như ganh ghét, tham lam, thiếu tin kính Tam Bảo, không tin vào luật nhân quả (làm thiện được phước, làm ác gặp họa), hoặc đã từng chiếm đoạt tài sản của chùa tháp, Tăng chúng bằng cách gian lận trong cân đo, đong đếm. Con cũng đã từng tạo nghiệp ác nghịch, hoặc chứng kiến và tùy hỷ khi người khác làm vậy.
Những nghiệp ác này đã khiến con đọa lạc trong sáu đường luân hồi: địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, A-tu-la, nhân gian, và thiên giới. Trong các cảnh giới đó, con đã gây ra những lỗi lầm như bất hiếu với cha mẹ, sư trưởng, bạn bè, hay những bậc đáng kính. Con đã khinh miệt, phỉ báng, và có những nhận thức sai lầm về Chánh Pháp, xem tà là chánh, và chánh là tà.
Nay con chí thành sám hối tất cả những lỗi lầm đã tạo. Con kính mong mười phương chư Phật từ bi gia hộ, giúp con không tái phạm những nghiệp này trong hiện tại và tương lai. Con biết rằng chư Phật có thể thấu suốt tâm can con, nên con không dám che giấu. Từ giờ phút này, con nguyện giữ gìn giới hạnh và không bao giờ lặp lại lỗi lầm xưa.”
Ý Nghĩa Của Việc Sám Hối
Đức Phật giải thích rằng, việc sám hối chân thành và không che giấu lỗi lầm là con đường để tránh khỏi các cảnh giới khổ đau như địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh. Nó cũng giúp chúng ta tránh được việc tái sanh vào những nơi không có Phật pháp, hoặc những hoàn cảnh bất hạnh như mù lòa, câm điếc, hay sanh vào các gia đình làm nghề nghiệp không lành mạnh (đồ tể, đánh cá, săn bắn, cai ngục) hoặc nghèo khó.
Đối với người nữ, sám hối còn có thể giúp chuyển hóa nghiệp để tái sanh trong thân nam. Quan trọng hơn, việc sám hối là bước đệm thiết yếu để chứng đắc các quả vị Thánh như Tu-đà-hoàn, Tư-đà-hàm, A-na-hàm, A-la-hán, hay Bích-chi-phật, và đạt đến sự giải thoát tối thượng là Niết-bàn.
Hồi Hướng Công Đức và Nguyện Lực
Đức Phật chỉ dạy thêm về việc hồi hướng công đức và lập nguyện. Vào ba thời trong ngày, người tu tập nên đảnh lễ mười phương chư Phật, những bậc luôn dùng Chánh Pháp soi đường cho chúng sanh, như mặt trời, mặt trăng soi sáng. Giáo pháp của Phật như cơn mưa lành, nuôi dưỡng vạn vật, giúp chúng sanh phát triển và đạt đến những quả vị cao quý, hưởng thụ an lạc.
Khi hồi hướng công đức, chúng ta nên bao gồm tất cả những việc lành đã làm, từ bố thí, tu hành, trì giới, cho đến lòng từ bi đối với chúng sanh, dù là nhỏ bé nhất. Chúng ta cũng nên tùy hỷ với những công đức của chư Phật, Bồ-tát, và tất cả chúng sanh đã và sẽ tu hành. Công đức này nên được hồi hướng cho tất cả chúng sanh, với nguyện lực mong cầu cho họ sớm thành Phật Đạo.
Đặc biệt, khi cầu nguyện, chúng ta nên tha thiết thỉnh cầu chư Phật, dù đã thành tựu quả vị, hãy vì lợi ích của chúng sanh mà tiếp tục thuyết pháp, giáo hóa, và đừng vội nhập Niết-bàn. Điều này thể hiện lòng từ bi vô hạn và mong muốn tất cả chúng sanh đều được thoát khổ.
Sức Mạnh Vượt Trội Của Kinh Sám Hối
Đức Phật khẳng định rằng, phước báu từ việc cúng dường chư A-la-hán, Bích-chi-phật trong ngàn năm cũng không thể sánh bằng việc trì tụng Kinh Sám Hối Lỗi Lầm này chỉ một lần. Sức mạnh của việc sám hối đúng pháp, kết hợp với nguyện lực và sự hồi hướng công đức, mang lại phước điền vô lượng, giúp người tu tập nhanh chóng chuyển hóa nghiệp chướng và đạt đến giác ngộ.
Trích từ Kinh Phật Thuyết Xá Lợi Phất Hối Quá
Bản dịch của An Thế Cao đời Hậu Hán.
Thực hành sám hối là bước đầu quan trọng trên con đường tu tập để chuyển hóa nghiệp lực và đạt đến giải thoát. Nếu quý vị muốn tìm hiểu sâu hơn về những giáo lý và thực hành quan trọng trong Đạo phật, hãy tiếp tục khám phá những nội dung hữu ích khác.