Khám phá chiều sâu của Mật Tông, một pháp môn Phật giáo cổ xưa bắt nguồn từ Ấn Độ, nơi sự tương ưng của Thân, Khẩu, Ý dẫn đến giác ngộ tức thời. Hãy cùng chiasedaophat.com tìm hiểu sâu hơn về triết lý độc đáo này.
Mật Tông: Nguồn gốc và Tôn chỉ cốt lõi
Mật Tông, hay còn gọi là Mật giáo, Chân ngôn môn, Kim cương thừa, hoặc Mật thừa, có nguồn gốc từ Ấn Độ vào khoảng thế kỷ 5-6. Đây là một pháp tu Phật giáo mang tính bí truyền, tập trung vào việc thực hành “bắt ấn” và “trì chú”. Mật Tông nổi bật với tính liễu nghĩa, dựa trên những giáo pháp tâm pháp bí truyền được truyền dạy trực tiếp từ bậc thầy.
Trong bối cảnh “Mạt Pháp”, khi các pháp môn Phật giáo được Đức Phật chỉ dạy để chúng sinh nương theo tu tập, mỗi hành môn đều mang một tôn chỉ riêng biệt và thù thắng.

Mật Tông lấy tôn chỉ: “Tam mật tương ưng, tức thân thành Phật”.
Cụ thể, các tông phái khác nhau có những tôn chỉ cốt lõi như sau:
- Tịnh Độ Tông: Lấy tôn chỉ “Một đời vãng sanh, được bất thối chuyển” làm nền tảng.
- Thiền Tông: Hướng đến tôn chỉ “Chỉ thẳng lòng người, thấy tánh thành Phật”.
- Hoa Nghiêm Tông: Thực hành theo tôn chỉ “Lìa thế gian, nhập pháp giới”.
- Pháp Hoa Tông: Theo đuổi tôn chỉ “Phế huyền, hiển thật”.
- Mật Tông: Tôn chỉ là “Tam mật tương ưng, tức thân thành Phật”, bao gồm Thân mật, Khẩu mật, và Ý mật.
Dù có nhiều pháp môn và tôn chỉ khác nhau, tất cả cuối cùng đều quy về một mục đích chung là giải thoát khỏi vòng sinh tử luân hồi.
Bản chất “Bí Mật” của Mật Tông
Được gọi là “Mật”, bởi Mật Tông là một hành môn thuộc về “Bí Mật Pháp Môn”. Pháp môn này chuyên dạy về cách trì Chú và bắt Ấn, đòi hỏi sự truyền dạy trực tiếp từ Sư phụ (người thầy) để đạt được hiệu quả tu tập. Do đó, việc tu tập Mật Tông cần có sự hướng dẫn của một vị thầy đủ pháp.

Gọi là “Mật”, vì đây là một hành môn thuộc về “Bí Mật Pháp Môn”
Định nghĩa Mật Tông theo Wikipedia
Mật Tông là một thuật ngữ Hán ngữ chỉ pháp môn bắt nguồn từ sự dung hợp giữa Ấn Độ giáo và Phật giáo Đại thừa, hình thành tại Ấn Độ vào khoảng thế kỷ 5-6. Mật Tông được phân chia thành hai nhánh chính: Chân ngôn thừa (Mantrayàna) và Kim cương thừa (Vajrayàna). Sự phát triển của Mật Tông gắn liền với tên tuổi của các luận sư uyên bác như Subha Karasimha (Thiên Vô Úy, 637-735), Vajra Bodhi (Kim Cương Trí, 671-741), Amoghavajra (Bất Không Kim Cương, 705-774), Padmasambhava (Liên Hoa Sinh, cuối thế kỷ thứ VIII), và Dipankarasrijanàna (Atisa, cuối thế kỷ thứ XI). Đặc biệt, Padmasambhava và Dipankarasrijanàna là những nhân vật quan trọng trong việc đưa Mật Tông đến Tây Tạng, nơi pháp môn này sau đó trở thành tôn giáo chủ đạo.
Để hiểu sâu hơn về nguồn gốc và ý nghĩa của các pháp môn Phật giáo, mời quý vị khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.
