Khi con đường học vấn mở ra, những trăn trở về người mẹ nơi quê nhà lại dâng trào, bởi tuổi tác và bệnh tật luôn rình rập. Dù mẹ không muốn thừa nhận sự già yếu, nhưng nỗi lo con xa xứ vẫn là gánh nặng thầm lặng. Cùng tìm hiểu thêm về nghị lực và tình yêu thương vô bờ bến ấy tại <a href="Website Chia sẻ Đạo Phật“>Website Chia sẻ Đạo Phật.
Khi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, niềm vui ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho sự lo lắng và buồn bã. Nỗi trăn trở lớn nhất là làm sao để mẹ ở nhà khi mình xa xứ. Ai sẽ là người chăm sóc, động viên và an ủi mẹ những lúc trái gió trở trời, hay đơn giản là khi mẹ cảm thấy cô đơn?
Mẹ tôi đã gần 60 tuổi, độ tuổi phụ nữ thường nghỉ hưu. Dù trông bà vẫn khỏe mạnh, nhưng thực tế bà mắc nhiều bệnh mãn tính, từ đau nhức, cảm sốt đến đau đầu, chóng mặt. Mẹ lập gia đình muộn, nên khi tôi vào đại học, mẹ đã gần lục tuần. Tuy vậy, mẹ không chấp nhận mình đã già, hay đúng hơn là mẹ không muốn đối diện với sự già nua. “Mẹ còn làm được ngày nào thì hay ngày đó, chứ ở nhà đi ra đi vào phát chán. Ráng cho con ăn học để sau này thành ông này bà nọ với người ta chứ”, lời mẹ nói khiến tôi không khỏi xúc động. Hàng tháng, mẹ vẫn đích thân mang tiền lên Sài Gòn cho tôi ăn học, số tiền có được từ việc cho thuê đất và buôn bán lặt vặt. Tôi giữ gìn số tiền ấy, chỉ dùng khi thực sự cần thiết, còn lại, tôi vẫn cố gắng làm thêm ngoài giờ học để trang trải học phí và chi tiêu. Ban đầu, mẹ lo lắng việc làm thêm sẽ ảnh hưởng đến việc học của tôi, nhưng khi tôi giải thích rằng đây là cơ hội để áp dụng kiến thức đã học, mẹ đã tin tưởng và ủng hộ, dù vẫn đều đặn gửi tiền lên. Tôi nhận tiền của mẹ nhưng tự hứa với lòng sẽ không sử dụng, mà dành dụm như một lời nhắc nhở về trách nhiệm và tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Mẹ đã già rồi, tôi không biết mẹ có thể làm được bao lâu nữa. Vì lẽ đó, mỗi sáng, tôi đều gọi điện hỏi thăm mẹ, chào buổi sáng và lắng nghe giọng mẹ. Chỉ cần nghe tiếng cười của mẹ, lòng tôi đã thấy an lòng. Những hôm thời tiết trở trời, nghe giọng mẹ run run trong điện thoại, tôi lập tức khuyên mẹ nghỉ ngơi, không ra chợ để tránh bị ốm.
Ảnh minh hoạ.
Tuy nhiên, nỗi lo của tôi không thể sánh bằng những trăn trở của mẹ. Mỗi chiều, khi tôi học về, mẹ đều gọi điện hỏi han về việc học hành, liệu có mệt mỏi hay gặp khó khăn gì ở lớp không. Thậm chí, đến mười giờ đêm, khi tôi đi làm thêm về, mẹ vẫn chưa ngủ và gọi điện hỏi thăm. Mẹ lo lắng khi nghe tin tức trên báo đài về tình hình trộm cướp hoành hành ban đêm. Tôi mỉm cười trước sự quan tâm có phần “lo xa” của mẹ: “Con có gì đâu mà bị cướp, mẹ? Chẳng lẽ họ cướp xe đạp của con sao mẹ?”. “Biết đâu được, chúng nó túng quá làm liều thì sao. Cẩn thận vẫn hơn, con trai ạ!”, mẹ dặn dò. Vào những ngày cuối tuần, mẹ thường gửi thức ăn và trái cây vườn nhà lên để bổ sung dinh dưỡng cho tôi. Cuối tháng, mẹ gói ghém tiền bạc, đón xe đò lên thăm tôi, vừa để đưa tiền, vừa để nhìn mặt con trai, xem tôi có gầy hay ốm đi không, rồi lại vội vã trở về. Mẹ nhớ tôi, thương tôi, nhưng không thể ở lại qua đêm vì lo sợ nhà cửa sẽ vắng lạnh, “không ai thủ thỉ với ba mày!”.
Trong mùa thi cử, sự quan tâm của mẹ dành cho tôi càng trở nên đặc biệt. Mẹ không cho tôi thức khuya, khuyên tôi ngủ sớm để có đủ sức khỏe bước vào phòng thi. Mẹ gửi lên nhiều món ăn yêu thích của tôi để tẩm bổ. Trước mỗi kỳ thi, mẹ đều gọi điện thoại để trấn an, giúp tôi bớt hồi hộp và lo lắng. Sau khi thi xong, mẹ liên tục hỏi dồn dập: “Con làm bài tốt không? Có mệt lắm không? Có đói không? Mẹ lo quá!”. Nhận thức được nỗi lo của mẹ, tôi luôn cố gắng trả lời điện thoại một cách vui vẻ để mẹ yên tâm.
Năm nay là năm tôi chuẩn bị tốt nghiệp, công việc thực tập thường xuyên trên Tây Nguyên khiến tôi không thể thường xuyên về thăm mẹ, ít được nghe lời khuyên bảo và cũng khó theo dõi tình hình sức khỏe của mẹ ở quê nhà. Một chiều nắng gió Tây Nguyên, tình cờ nghe bài hát “Mẹ già như chuối chín cây – Gió lay mẹ rụng con phải mồ côi…” của nhạc sĩ Trần Long Ẩn, tôi bỗng cảm thấy sợ hãi. Đó là một nỗi sợ mơ hồ, sợ phải mất mẹ, sợ không còn được nghe những lời nói trìu mến, ngọt ngào, sợ phải hụt hẫng giữa cuộc đời khi tình mẫu tử thiêng liêng lụi tàn. Tuy nhiên, nỗi sợ ấy càng thôi thúc tôi cố gắng học tập, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ u ám. Bởi tôi tin rằng, chỉ có việc học mới giúp cho cuộc sống của mẹ con tôi tốt đẹp hơn.
Tôi tự hứa với lòng, sau khi tốt nghiệp, sẽ trở về quê ngay với mẹ, tìm một công việc đúng chuyên ngành tại quê nhà để tiện bề chăm sóc mẹ già sớm hôm.
Cuộc đời này có muôn vàn điều để suy ngẫm, để thấu hiểu và trân trọng, và đâu đó trong dòng chảy cuộc sống, ta có thể tìm thấy những bài học sâu sắc từ Đạo phật.