Sự vô thường của cuộc sống luôn hiện hữu, đôi khi chỉ một suy ngẫm về ngày mai không còn nữa cũng đủ để ta chiêm nghiệm sâu sắc về giá trị của hiện tại. Thích Tánh Tuệ qua bài thơ “Nếu không còn ngày mai…” đã mở ra cánh cửa nhìn nhận lại những gì đang nắm giữ, những trăn trở về sự ra đi và cách ta đối diện với nó, mời bạn khám phá thêm tại chiasedaophat.com.
Cuộc đời là một hành trình vô thường, nơi mọi thứ đều có thể thay đổi và kết thúc bất cứ lúc nào. Đôi khi, việc suy ngẫm về sự ra đi, về ngày mai không còn hiện diện, lại giúp chúng ta trân trọng hơn những gì đang có ở hiện tại. Bài thơ “Nếu không còn ngày mai…” của Thích Tánh Tuệ là một lời nhắc nhở sâu sắc về lẽ vô thường, khuyến khích ta sống trọn vẹn, buông bỏ hận thù và lan tỏa yêu thương.
Suy ngẫm về sự vô thường
Khi đối diện với ý niệm “ngày mai tôi bỏ tôi”, tâm trí con người thường trào dâng nhiều cảm xúc: sự tiếc nuối cho những ước mơ dang dở, sự băn khoăn về những gì đã tích lũy, hay sự giằng xé giữa bình yên và những vướng bận trần thế.
Bài thơ đặt ra những câu hỏi đầy suy tư:
- Liệu ta sẽ ra đi trong thanh thản hay còn vương vấn những tiếc nuối?
- Những gì ta đã gom góp trong đời có còn ý nghĩa khi ta không còn ở đây?
- Ta sẽ chọn đối mặt với sự ra đi bằng sự bình yên của lời kinh hay giữa những hận thù, dằng co?
Nhưng rồi, nhận thức về sự tồn tại nhỏ bé của bản thân giữa vũ trụ bao la lại mang đến một góc nhìn khác: “Vầng hồng vẫn mọc, vẫn mây trôi. Vẫn tiếng trẻ thơ cười trong trẻo… Tôi, nghĩa gì đâu giữa cuộc đời!”. Sự thật này, dù có phần phũ phàng, lại là động lực để ta sống ý nghĩa hơn.
Sống trọn vẹn cho hôm nay
Nếu ngày mai không còn, thì hôm nay ta nên sống như thế nào? Câu trả lời nằm ở việc lựa chọn thái độ sống:
- Lan tỏa yêu thương thay vì thù hận: “Lời thương xin nói thay thù hận”. Thay vì giữ mãi những điều cay đắng trong lòng, hãy mở lòng để yêu thương và tha thứ.
- Buông bỏ những chấp niệm trần gian: “Trần gian một giấc mơ… Mà vẫn tranh giành đến xác xơ. Cố vớt trăng vàng trên bến mộng”. Nhận ra sự phù du của thế gian giúp ta bớt tham luyến, bớt khổ đau.
- Sống với tâm thế nhẹ nhàng: Khi ta xem cuộc đời như một giấc mơ, sự ra đi không còn là nỗi sợ hãi. “Tôi như đã đến, chưa từng đến. Thì đời đâu rớt lệ chia phôi. Hôm nao gặp gỡ chưa từng hẹn. Đi, chẳng ai chờ, có thế thôi!”.
Việc suy ngẫm về sự vô thường không phải để bi lụy, mà là để thức tỉnh, để ta biết trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại, biết yêu thương và tha thứ, sống một cuộc đời ý nghĩa và bình an.
Thích Tánh Tuệ (Bồ Đề Đạo Tràng, Ấn Độ, mùa lạnh 2014)
Hãy cùng khám phá sâu hơn về lẽ vô thường và cách sống an lạc qua các bài viết trong chuyên mục Đạo phật.