Để đạt được sự giác ngộ, người học Phật pháp cần đặt nền móng vững chắc qua việc tu tập giới luật và thiền định, hai yếu tố then chốt định hình con đường tâm linh. Việc giữ gìn giới để tránh ác nghiệp và phát triển định giúp tâm an trụ là bước đệm quan trọng. Tìm hiểu sâu hơn về những nguyên lý này tại chiasedaophat.com.

Người học Phật Pháp cần phải luôn luôn thành thật dụng công mà tu hành, như hai chân đứng vững trên mặt đất (cước đạp thực địa), không được mưu đồ hư danh.
Tu Giới để phòng ngừa tội lỗi
Giới là nền tảng đầu tiên trong con đường tu tập Phật pháp. Dù có nhiều cấp độ giới như Ngũ giới, Thập giới, hay Bồ-tát giới, thì Ngũ giới (không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống rượu) là những giới căn bản nhất. Việc giữ gìn giới luật giúp người tu hành tránh tạo tác các nghiệp bất thiện, là bước đệm quan trọng để tiến xa hơn trên con đường giác ngộ.
Thiền Định: Nền tảng của sự bất biến
Định, hay thiền định, không chỉ đơn thuần là ngồi thiền mà còn mang ý nghĩa sâu sắc về sự vững chãi, không lay chuyển. Nhiều người tu hành dễ bị dao động bởi các pháp môn khác nhau. Hôm nay nghe nói thiền định có công đức, ngày mai lại nghe niệm Phật là vô cùng to lớn, liền xao lãng thiền định mà chuyển sang niệm Phật. Rồi lại nghe trì chú là thù thắng, lại bỏ niệm Phật để trì chú. Sự thay đổi liên tục này khiến cho việc tu tập trở nên phân tán, không đạt được thành tựu nào.
Tương tự, có những người niệm Phật hoặc niệm Bồ-tát một cách không đều đặn, lúc niệm lúc nghỉ, hoặc có ngày niệm ngày không. Đây đều là biểu hiện của việc thiếu định lực. Định lực là yếu tố cực kỳ quan trọng đối với người tu hành. Nếu thiếu định lực, đạo tâm sẽ không kiên cố, dễ dàng bị tác động từ ngoại cảnh, dẫn đến sự thoái chuyển trên con đường tu tập.
Trí Tuệ: Quả báo của sự tu tập
Huệ, tức là trí tuệ, là thành quả của sự tu tập. Sự khác biệt về trí thông minh giữa người này và người khác phần lớn là do nhân quả từ các đời trước. Nếu trong quá khứ đã tu hành, đặc biệt là niệm Phật, thì đời này chắc chắn sẽ có được trí tuệ. Ngược lại, nếu không gieo trồng thiện căn, thì trí tuệ sẽ không tự nhiên mà có.
Mối liên hệ mật thiết giữa Giới, Định, Huệ
Theo kinh Đại học, có câu: “Định nhi hậu năng Tịnh, Tịnh nhi hậu năng An, An nhi hậu năng Lư, Lư nhi hậu năng Đắc.” Nghĩa là, có định rồi mới có sự thanh tịnh, có thanh tịnh rồi mới có sự an lạc, có an lạc rồi mới có sự sáng suốt, và có sáng suốt rồi mới đạt được mục tiêu.
Từ đó có thể thấy, có định lực mới sinh ra trí tuệ. Khi tâm không còn tạp niệm, vọng tưởng lăng xăng, con người mới có thể nhìn nhận mọi việc một cách rõ ràng, phân biệt đúng sai và thấu suốt chân lý.
Giới là quy luật giúp chúng ta phòng ngừa tội lỗi. Bí quyết để tu đạo nằm ở định lực. Có định lực thì sinh trí tuệ, từ đó mới có thể đạt đến giác ngộ viên mãn. Do đó, Giới, Định, Huệ là ba yếu tố tất yếu mà người tu đạo cần phải có. Không giữ giới có thể tạo nghiệp, thiếu định lực thì tu đạo khó thành, còn thiếu trí tuệ thì mãi chìm đắm trong ngu si.
Lời khuyên chân thành là hãy khắc ghi ba chữ “Giới – Định – Huệ” vào tâm, thường xuyên tự nhắc nhở bản thân. Tin rằng, ba yếu tố này sẽ là hành trang vô cùng quý báu trên con đường tu tập của quý vị.
