Nguyện lòng buông bỏ ngã mạn: Chắp tay sám hối

redsvn ban tay chien tranh viet nam 10 9717 2230 1
0
(0)

Trở về quê hương, giữa không gian thanh bình và những hồi ức thân thương, ta chợt nhận ra sự tĩnh lặng và ấm áp nơi chốn cũ. Dù cuộc sống có những nỗi buồn đan xen, thì tình thân và nghĩa tình vẫn là điểm tựa vững chắc. Hãy cùng khám phá ý nghĩa sâu sắc của hành động chắp tay sám hối và hướng lòng về những điều tốt đẹp tại <a href=”Chiasedaophat“>Chiasedaophat.

Trở về quê nhà sau những tháng ngày bôn ba, tôi luôn cảm nhận được sự tĩnh lặng, bình yên đến lạ kỳ. Hương thơm của rạ đồng sau mùa gặt, mùi khói bếp quyện lẫn mùi nhang trầm thoang thoảng đánh thức những ký ức thân thương. Dù đi đâu về đâu, quê nhà vẫn luôn là nơi có Mẹ, có Cha, có ngôi chùa Thụy Ứng thanh tịnh và xóm làng hiền hòa.

Những con đường đất đá, những cánh đồng cát trắng hay những hàng cây dại ven đường dường như vẫn không thay đổi theo thời gian. Ánh nắng vẫn rực rỡ trải trên những nấm mồ, những đụn cát trắng phau gợi lên bao nỗi xót xa, đơn côi. Nơi đây, những mảnh đời bất hạnh nằm cạnh nhau, chia sẻ những nỗi đau âm ỉ.

Quê hương là nơi chứa đựng tình thân, sự ấm áp, an lành và nghĩa tình sâu nặng. Tuy nhiên, nơi đây cũng còn đó những nỗi đau chưa nguôi ngoai. Mỗi lần trở về, ký ức về một thời nghèo khó, bom đạn tàn phá lại ùa về, khiến lòng tôi trĩu nặng. Dù vậy, mảnh đất này đã và đang hồi sinh mạnh mẽ.

Chắp tay, nguyện lòng mình biết bỏ tâm ngã mạn 1

Khi trở về, chúng ta chắp tay trước Phật và tổ tiên, để hướng lòng mình đến những người thân yêu đang chịu đựng khổ đau.

Ý nghĩa của hành động chắp tay trong Đạo Phật

Giữa khung cảnh làng quê còn sót lại những dấu tích chiến tranh, ngôi chùa Thụy Ứng vẫn hiện hữu thanh tịnh, uy nghiêm như một phép màu hồi sinh từ nơi hầm trú ẩn xưa. Nhờ tâm huyết, lòng hướng Phật và những sự gia hộ nhiệm màu, ngôi chùa đã vượt qua bao bão tố, che chở cho biết bao thế hệ người dân làng Thi Ông. Nếu có dịp ghé thăm, bạn sẽ được lắng nghe nhiều câu chuyện kỳ diệu về mảnh đất này.

Sư cụ Minh Thông, cha tôi, dù có vóc dáng nhỏ nhắn nhưng lại sở hữu một trí tuệ tinh anh, tâm hồn hồn nhiên và phóng khoáng. Cụ có một niềm tin sâu sắc, giản dị và thuần khiết vào Phật pháp. Bất cứ ai đến thăm, cụ cũng đều niềm nở pha trà mời khách và chia sẻ những câu chuyện thú vị. Cụ là nhân chứng sống cho sự chuyển mình của dân tộc, từ chiến tranh bước vào hòa bình. Giống như bao người con Phật, cụ sống với lòng tri ân và sự kính ngưỡng tuyệt đối dành cho Tam Bảo và tổ tiên. Những hạt giống quý báu ấy đã được gieo vào lòng tôi từ thuở ấu thơ.

Khám phá: Đinh Mão 1987: Bí quyết chọn “thần tài” xông đất 2025, rước may mắn vào nhà

2. Ngôi chùa Thụy Ứng nay đã khoác lên mình một diện mạo mới. Cây cối xanh tươi, chim muông ríu rít ca hát trên những tán cây sum suê. Hoa lộc vừng nở rộ, nhuộm đỏ cả một khoảng sân bên bàn trà. Nơi lối vào chùa, tôi đặt một bức tượng Phật an nhiên ngồi cạnh chú trâu thong thả. Hình ảnh này gợi nhắc rằng Phật pháp không hề xa rời cuộc sống đời thường. Khi con người biết buông bỏ những gánh nặng, cùng nhau ngồi lại, mỉm cười và thấu hiểu nhau, phiền não tự nhiên sẽ tan biến.

Bên dòng sông Vĩnh Định, vào mỗi buổi chiều, bóng dáng sư cụ lại thấp thoáng bên những luống cây, gốc cỏ. Khoảng 5 giờ 30 phút, tiếng chuông chùa ngân vang giữa không gian dịu mát, hòa cùng lời kinh tha thiết. Âm thanh ấy lan tỏa qua những rặng cau già, vượt qua dòng sông và vọng đến lũy tre làng. Đàn chim cũng vội vã bay về tổ sau một ngày rong ruổi dưới bầu trời thăm thẳm.

Khi tôi về, Mẹ tôi đang cặm cụi nhặt nhạnh những cành củi khô để dành đun bếp. Ngoài sân, những trái ớt chín đỏ được Mẹ phơi mình dưới nắng. Cây cối xanh tốt, sân nhà rợp bóng cây và nắng vàng. Mùa hè, hoa lộc vừng, hoa hồng, hoa đại đua nhau khoe sắc rực rỡ. Hương hoa cỏ cây quyện trong nắng tạo nên một mùi hương ngọt ngào, tinh khiết. Ánh nắng ấm áp trên vai áo, trên mái tóc Mẹ, mang lại cảm giác dịu dàng, hiền hậu. Ngôi chùa Thụy Ứng như đang mỉm cười chào đón tôi trở về trong làn gió chiều man mác. Lòng tôi bỗng nhẹ nhõm lạ thường.

Chắp tay, nguyện lòng mình biết bỏ tâm ngã mạn 2

Hãy chắp tay nguyện cầu trước Phật và tổ tiên, rằng dù đi trên bất kỳ con đường nào, dù xa đến đâu, hay đôi khi lạc lối, chúng ta vẫn giữ vững tâm mình.

Nét đẹp và ý nghĩa của hành động chắp tay trong Đạo Phật

Cũng như bụi trần được gột rửa khỏi tấm áo khoác ngoài và những giọt mồ hôi sau hành trình dài, cảm giác trở về nhà, nơi có Mẹ, có Cha, có tiếng chuông chùa, có hình ảnh Đức Quan Âm thanh tịnh, mang lại cho tôi sự mát lành như được uống dòng nước cam lồ. Mọi phiền não, bụi trần đều hóa thành hương thơm gần gũi, chan chứa yêu thương.

Mỗi lần thắp một nén hương, tôi cảm nhận được một làn khói hương từ tâm bốc lên, đưa tôi về với những lời răn dạy của tổ tiên, ông bà về con đường thiện lương. Tôi rũ bỏ mọi tạp niệm, bụi bặm trên đường đời để nuôi dưỡng tâm hồn trung dung, vững vàng trước mọi thử thách hay những biến động trong lòng mình và những người thân yêu.

Tìm hiểu thêm: Hạnh phúc lan tỏa: Ngài Khangser Rinpoche – Kết nối cổ xưa và hiện đại

Chắp tay trước tổ tiên, trở về với nếp nhà xưa, lắng nghe tiếng chuông chùa để rèn luyện lòng khiêm hạ. Tôi hiểu rằng mình đang được che chở bởi bóng Mẹ, dáng Cha. Hạnh phúc và sự bình an này là nhờ phúc ấm của ông bà, tổ tiên. Tôi thầm tri ân và cầu nguyện cho Cha Mẹ luôn khỏe mạnh, an vui. Để mỗi lần trở về, tôi lại như chú bé 10 tuổi ngày nào, nhớ mùi hương tóc Mẹ, ngóng về quê nhà nơi Mẹ đang chờ đứa con trở về đúng mùa ngô, mùa lúa.

3. Khi trở về, tôi chắp tay trước Phật và tổ tiên, để hướng lòng mình đến những người thân yêu đang chịu đựng khổ đau. Tôi học cách cúi mình xuống, khơi dậy lòng kiên nhẫn, bao dung và sự tận tụy để hoàn thành bổn phận. Tôi hiểu rằng mình là một mắt xích trong muôn vàn mối liên kết, đang tham gia vào hành trình đầy thử thách và gian nan của cuộc đời. Sẽ có những vất vả, những xót xa, những trách móc và cả sự vụng về. Tôi hiểu để sám hối trước các bậc tiền nhân, trước Phật đài, vì đã từng lơ là, vì chưa nỗ lực hết mình để trở thành một con người tu dưỡng đúng nghĩa.

Mỗi lần trở về, tôi quỳ trước Phật và nguyện cầu cùng Tam Thiên Thế Giới rằng sẽ cố gắng giảm bớt những lỗi lầm, dẹp bỏ tâm ích kỷ, tránh xa thị phi và không tham gia vào những tranh chấp hơn thua ở đời. Với người hơn mình, tôi kính trọng; với người kém mình, tôi nhường nhịn; với người hiền, tôi yêu thương; với người ngay, tôi quý mến. Tôi giữ cho mình nương theo đạo Trung dung, không sân giận, không đắm chìm trong ảo ảnh của cuộc đời.

Chắp tay trước tổ tiên, tôi cũng nguyện lòng mình từ bỏ tâm kiêu mạn. Biết một chút thôi thì sự trau dồi đạo hạnh phải được vun bồi dày thêm, chứ không vì chút kiến thức mà trở nên như chú gà trống vội vàng gáy vang trời, không chịu lắng nghe ai.

Chắp tay, nguyện lòng mình biết bỏ tâm ngã mạn 3

Cuộc đời con người, chỉ một hơi thở cũng đã sang một kiếp khác. Giống như khoảnh khắc tôi trở về, được thấy bóng Mẹ, nghe tiếng Cha, được quỳ trước Tổ tiên và Phật để dâng nén hương thơm…

Hành động chắp tay thể hiện sự kính trọng và xin lỗi

Tôi trở về chùa vào một ngày đầu Hạ. Nắng gắt như thiêu đốt, nhưng lòng tôi lại dâng trào tình thương với Mẹ, với Cha. Trở về đây, tôi như được gột rửa, được tiếp thêm sức mạnh và tìm lại chính mình, để rồi lại tiếp tục hành trình muôn nẻo đã chọn.

Xem thêm: Nhà Ống Đẹp, May Mắn Về: Tối Ưu Diện Tích, Hút Tài Lộc

Dù là hành trình nào, việc tu tập và rèn luyện tâm thức luôn vô cùng khó khăn. Tôi tự nhận thấy mình còn quá nhỏ bé trước đạo hạnh vĩnh hằng, như một chú bé 10 tuổi vừa bước chân vào cửa chùa, vừa được Thầy Tổ dắt tay đi thụ giới… nhưng lòng vẫn luôn đau đáu hình ảnh quê nhà, bóng Mẹ, bát cơm Cha.

Xin chắp tay nguyện cầu với lòng mình và trước Phật, trước tổ tiên rằng dù đi trên bất kỳ con đường nào, dù xa đến đâu, hay đôi khi lạc lối. Dù là chú bé 10 tuổi hay đã 50 tuổi, tôi biết mình chỉ có thể tự mình khiêm hạ. Dù có cố gắng vươn lên thế nào, cánh tay con người cũng không thể chạm tới bầu trời xanh thẳm. Nhưng nếu ngồi yên lắng, dưới bóng cây Bồ Đề, để cho chú trâu tâm thức đang rong ruổi được thong thả nghỉ ngơi, thì tôi sẽ đoạn trừ được phiền não. Ít nhất, là trong khoảnh khắc tôi chịu buông bỏ, nhìn lại để thấu hiểu mình, yêu thương mình và yêu thương người khác.

Cuộc đời con người, chỉ một hơi thở cũng đã sang một kiếp khác. Giống như khoảnh khắc tôi trở về, được thấy bóng Mẹ, nghe tiếng Cha, được quỳ trước Tổ tiên và Phật để dâng nén hương thơm…

Đôi khi, khoảnh khắc ấy là đủ cho cả một đời người.

Bởi lẽ, từ giây phút ấy, con người ta biết sống vì sự an vui!

Để hiểu sâu hơn về những ý nghĩa tâm linh và những bài học đạo đức sâu sắc từ hành trình trở về, bạn đọc có thể khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Hãy để lại đánh giá của bạn nhé!

Điểm trung bình 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Chưa có ai đánh giá. Hãy là người đầu tiên!

Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy hữu ích 🙏

Lên đầu trang