Nhất Quán Đạo, dù từng bị cấm đoán ở Trung Hoa Dân Quốc, vẫn kiên trì tồn tại và phát triển, thậm chí được công nhận là một tôn giáo hợp pháp tại Đài Loan sau nhiều năm. Giáo phái này thu hút tín đồ bằng cách dung hòa nhiều luồng tư tưởng từ các tôn giáo và triết học khác nhau, xoay quanh việc tôn thờ Minh Minh Thượng Đế, hay Vô Cực Lão Mẫu. Hãy cùng khám phá sự phức tạp và độc đáo của Chiasedaophat trong hệ thống tín ngưỡng này.
Nhất Quán Đạo: Một Tà Phái Mượn Danh Phật Giáo
Nhất Quán Đạo từng bị chính quyền Trung Hoa Dân quốc nghiêm cấm vào các năm 1936 và 1956, tuy nhiên, giáo phái này vẫn tồn tại dai dẳng dưới nhiều tên gọi khác nhau. Mặc dù được truyền vào Đài Loan năm 1954 bởi Tôn Huệ Minh, Nhất Quán Đạo vẫn không nhận được sự công nhận là một tôn giáo hợp pháp cho đến khi lệnh cấm được bãi bỏ vào năm 1987 dưới thời Tổng thống Tưởng Kinh Quốc.

Một nghi thức của Nhất Quán Đạo.
Giáo phái này có xu hướng vay mượn và pha trộn các giáo lý từ nhiều tôn giáo và triết học khác nhau, bao gồm Phật giáo, Khổng giáo, Đạo giáo, thậm chí cả Thiên Chúa giáo và Hồi giáo. Trung tâm tín ngưỡng của họ là việc thờ phụng một vị thần tối cao gọi là Minh Minh Thượng Đế, hay còn được biết đến với tên Vô Cực Lão Mẫu. Họ tin rằng tất cả các vị Phật, Bồ Tát và thần thánh đều được sinh ra từ Vô Cực Lão Mẫu. Ngoài ra, Nhất Quán Đạo còn thờ phụng Di Lặc Bồ Tát, Tế Công đại sư (mà họ cho là hóa thân của Trương Thiên Nhiên), Nguyệt Huệ Bồ Tát (hóa thân thành Tôn Tố Chân, vợ của Trương Thiên Nhiên), Quán Âm Bồ Tát, Quan Công và Lữ Tổ (Lữ Động Tân).
Để tạo dựng tính chính thống, Nhất Quán Đạo tuyên bố mình là Phật giáo chánh truyền. Lưu Thanh Hư, một nhân vật trong giáo phái, tự xưng là người kế thừa chính thức của Tổ Bồ Đề Đạt Ma. Ông cho rằng mình đã có công chấn chỉnh Phật giáo và nhận được mặc khải để củng cố Phật pháp sau khi các tăng sĩ hậu duệ của Lục Tổ Huệ Năng đã làm suy đồi và truyền bá sai lệch giáo lý.
Hòa thượng Thích Thánh Nghiêm, một cao tăng Trung Quốc, đã nhận định rằng Nhất Quán Đạo “không có lịch sử, không có giáo chủ, không có giáo nghĩa”. Ông chỉ trích họ bóp méo lịch sử Phật giáo, cố gắng thay thế Đức Phật Thích Ca làm giáo chủ, gây hỗn loạn trong giáo nghĩa, và sùng bái những nhân vật hư cấu dưới danh xưng “đạo Trời”.
Để hiểu rõ hơn về những giáo lý chân chính của Đức Phật và phân biệt với các tà phái, hãy khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.
