Mỗi độ tháng chín về, con lại hướng về nơi xa xôi với nỗi nhớ khôn nguôi về mẹ, người phụ nữ tuyệt vời nhất. Dù thời gian trôi đi, hình bóng và lời ru của mẹ vẫn vẹn nguyên trong trái tim con. Hãy cùng tìm hiểu những kỷ niệm sâu sắc và ý nghĩa của ngày giỗ mẹ qua lời chia sẻ tại Chia sẻ Đạo Phật.
Mẹ ơi!
Tháng chín về, ngày mùng ba, mây trắng vẫn lãng đãng trôi theo nỗi nhớ. Nơi phương trời cũ, con tìm đâu hơi ấm, dáng mẹ mùa thu đổ bóng hoàng hôn.
Mẹ ơi!
Tháng chín, ngày mùng ba, con lặng lẽ bên thềm thu hiu hắt. Gió mang theo nửa khung trời, nửa vòng trái đất, còn lại nửa quê nhà hoang vắng bóng chiều.
| Hình minh họa |
Mùa thu này đã ba năm trôi qua kể từ ngày mẹ mất. Vầng trăng sơ huyền còn chưa kịp tỏ sáng, mẹ đã vội rời xa mà không kịp nói một lời, đúng lúc con vẫn còn đang phiêu bạt nơi xứ người.
Ai thấu hết nỗi đời lưu lạc? Cánh chim chiều chếch bóng, ai gột sạch được nỗi buồn như sương cát trên vai gầy, trên bước chân cô liêu?
Giờ đây, con đâu còn mẹ để nghe tiếng hát ru xưa, từ thuở ấu thơ. Đâu còn bàn tay mẹ chăm sóc, đâu còn nhịp võng đong đưa lời ru “À ơi… những trưa hè hiu hắt gió”.
Giờ đây, mẹ đã về cõi vĩnh hằng. Con vẫn khắc ghi những lời dạy xưa. Giờ đây, trời đã sang mùa, vầng trăng mẹ vẫn luôn hiện hữu trong tim con.
Mẹ ơi!
Tháng chín, mùa thu, ngày giỗ mẹ. Con thành tâm dâng nén hương trầm về một phương trời. Trong khi con còn lưu lạc nơi đất khách, trên vai gầy bước tha hương, nỗi buồn như hạt bụi vẫn theo con năm tháng trôi đi.
New Orleans, tháng 9, mùa thu 2014.
Mặc Phương Tử
Nếu bạn cũng đang tìm kiếm sự bình an và những chia sẻ sâu sắc về cuộc đời, hãy khám phá thêm các bài viết trong chuyên mục Đạo phật.