Nhớ ơn sâu sắc hai đấng sinh thành, cha mẹ ta trọn đời

0
(0)

Trong guồng quay cuộc sống, hình bóng cha mẹ luôn là nền tảng vững chắc, là nguồn tình yêu vô bờ bến. Những hy sinh thầm lặng, những vất vả đời thường của đấng sinh thành đã định hình nên con người chúng ta hôm nay. Khám phá ý nghĩa sâu sắc của lòng hiếu thảo và hành trình tìm về cội nguồn yêu thương tại Website Chia sẻ Đạo Phật.

Hạnh hiếu là hạnh Phật

Dường như, hai câu thơ:

“Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha”

đã nói lên trọn nhớ ơn hai đấng sinh thành?

Nhớ ơn hai đấng sinh thành... 1
Hạnh hiếu là hạnh Phật

Khi cái nắng oi ả của mùa hè đang dần nhạt khuất, thay vào đó là những làn gió Thu se lạnh đầu mùa thoang thoảng thổi về như gợi lên trong lòng mỗi người một hoài niệm man mác. Âm vang trầm hùng của tiếng chuông chùa mùa Vu Lan vang vọng về như thức tỉnh những người con trở về với thực tại để lắng nghe, để thấu hiểu, để cảm nhận về ngọn nguồn yêu thương của cha mẹ.

Cha mẹ là suối nguồn yêu thương vô tận, người đã ban cho con hình hài, nhịp sống, trái tim, mạch máu, hơi thở và nụ cười. Những lời ru ngọt ngào của mẹ từ thưở còn nằm nôi sẽ là hành trang theo suốt bước đường đời của con.

Vai mẹ gầy nhấp nhô làm gối
Lưng đưa nôi và tim hát thành lời

Trong cuộc đời mưu sinh đầy gian nan, mẹ đã gánh chịu bao vất vả, thân hao gầy đi vì con. Những sợi tóc điểm bạc, những nếp nhăn trên gò má, làn da nâu sạm màu là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của mẹ.

Từ khi con còn nhỏ đến khi trưởng thành, dù ở gần hay xa, hình ảnh mẹ luôn hiện hữu bên con. Trong đêm giông tố giá rét, mẹ là bức tường thành vững chắc bao bọc đời con. Mẹ là ánh sáng soi đường cho con trong những đêm trường tăm tối, là điểm tựa trong đắng cay, đau thương hay tủi hờn cơ cực.

Trong mọi hoàn cảnh, mẹ luôn ở cạnh con để an ủi, động viên, chắp cánh cho con bay cao những ước mơ. Đúng là:

Lên non mới biết non cao
Nuôi con mới biết công lao mẫu từ

Nhớ ơn hai đấng sinh thành... 2
Tâm Hiếu là tâm Phật

Tấm lòng yêu thương vô bờ bến của cha mẹ có lẽ chỉ những ai đã từng làm cha mẹ mới thấu hiểu trọn vẹn nỗi đắng cay, cơ cực và thống khổ trên đoạn đường trường ấy. Nếu tình thương của mẹ nhẹ nhàng, êm ái thì tình yêu thương của cha bao giờ cũng kín đáo, cứng rắn và nghiêm khắc.

Thương con cha cực trăm điều
Đầu đêm sương trắng chịu nhiều gian truân

Chính vì thế, cha mẹ đôi khi phải giấu đi cảm xúc thật, trái tim cha phải hóa lạnh lùng để dạy dỗ con nên người. Khi nghe tin cha mắc bệnh hiểm nghèo, trái tim con như tê tái quặn thắt, những giọt lệ tự tuôn rơi.

Nỗi đau tê tái cứa vào da thịt, vào tận trái tim khiến tâm can rối bời, nghẹn ngào thổn thức. Thời gian dần trôi, cha phải gánh chịu những cơn đau nhức, hơi thở dần yếu đi mà không có cách nào cứu chữa.

Cha ơi! Tiếng cha trầm ấm giờ đây như nghẹn lại nơi cổ họng. Bao người xung quanh con hân hoan cài bông hồng thắm tươi trên ngực áo, còn con ngậm ngùi đón nhận đóa hồng trắng – màu của tang thương, màu của những người con vô phước không còn cha.

Con cảm thấy cô đơn, lạc lõng giữa niềm vui của mọi người. Nhiều khi con muốn chạy trốn khỏi thực tại đau buồn đang cào cấu, nghiền nát trái tim. Chiếc khăn tang ngày tiễn đưa cha về nơi yên nghỉ nghìn thu là dấu ấn không thể nào quên. Ngày đất trời âm u, giông tố bời bời là ngày con mất đi nguồn mạch sống yêu thương, là ngày con đau khổ nhất vì không được ngồi bên cha tâm sự, gọi hai tiếng “Ba ơi! Con thương Ba vô cùng”.

…Quanh tôi ai cũng khóc
Thầm lặng tôi sầu thôi
Để dòng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi
Hoàng hôn phủ bên mộ
Chuông chùa nhẹ nơi nơi
Tôi thấy tôi mất cha
Là mất cả bầu trời…

Nhớ ơn hai đấng sinh thành... 3
Cha ta là Phật Thích Ca, mẹ ta là Phật bà Quán Âm

Những tháng ngày con ở nơi xứ lạ, những buổi chiều hoàng hôn tím ngắt nhìn hàng tre xanh, con đò thưa người qua lại, lòng con lại hoài niệm về ân nghĩa sinh thành của cha mẹ. Tình thương của cha mẹ thật vô bờ bến, không bảo vật nào thay thế được, không bút mực nào tả xiết. Cha mẹ luôn cho ta sự ngọt ngào, no ấm, mang đến niềm vui để khỏa lấp những phiền não, lo âu.

Ân cha lành cao như non thái
Nghĩa mẹ hiền sâu tợ biển khơi
Dẫu cho dâng hết một đời
Cũng không tả trọn ơn người sinh ta

Trong ngày đầu Thu này, vạn vật như ngỡ ngàng thức tỉnh trước hồn thu, sắc thu, hương thu. Lòng con lắng đọng, se sắt tưởng nhớ và dâng những bông hoa mang đủ cái lạnh của sương giá, hương của đất trời, cùng “tâm thành kính” để kết thành tràng hoa tâm Bồ Đề, tâm hiếu thảo dâng trọn lên cha mẹ hai tiếng “mẹ cha”.

Được như thế, con nguyện năng làm việc lành, lánh việc giữ. Đồng thời, để nhớ ơn hai đấng sinh thành, nghĩa tình chu viên, cái tâm bao la của mỗi chúng ta cần cất lên thầm nguyện:

“Nguyện đem công đức này,
Hướng về khắp tất cả,
Đệ tử và chúng sinh,
Đều trọn thành Phật đạo”

Cha mẹ hiện tiền như Phật tại thế!

Tác giả: Quảng Hợp – Lý Thảo

Tìm hiểu thêm: Nhẫn nại vun bồi tâm lành, dung nhan tự nhiên tỏa rạng ngời

Xem thêm: Kusa Thiêng Liêng: Từ Thảm Cỏ Giác Ngộ Đến Chân Lý Vô Biên

Khám phá: Pháp Luân Công: Chìa Khóa Trung Đạo Vạn Năng

Tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ là nguồn cội thiêng liêng, dẫn lối cho mỗi chúng ta trên hành trình cuộc đời. Để thấu hiểu sâu sắc hơn về đạo hiếu và ý nghĩa tâm linh, mời bạn khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Hãy để lại đánh giá của bạn nhé!

Điểm trung bình 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Chưa có ai đánh giá. Hãy là người đầu tiên!

Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy hữu ích 🙏

Lên đầu trang