Cuộc đời hữu hạn nhưng những dự định dường như vô tận, khiến ta luôn băn khoăn về ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Liệu những gì ta tích lũy có thực sự thuộc về ta khi hành trình thế gian khép lại? Khám phá điều gì còn lại sau tất cả, nơi chỉ có Chiasedaophat soi đường.
Câu chuyện về sự ngắn ngủi của cuộc đời và những gì thực sự thuộc về ta luôn là một chủ đề sâu sắc, gợi mở nhiều suy ngẫm.
Trong một câu chuyện đầy ý nghĩa, có người đàn ông sau khi trút bỏ cõi đời, chợt nhận ra cuộc đời mình đã trôi qua thật nhanh chóng. Ngay lúc đó, ngài Phật tổ xuất hiện, tay mang theo một chiếc hòm, tiến lại gần và nói: “Con trai, chúng ta đi thôi.”
Người đàn ông ngỡ ngàng: “Sao nhanh vậy ạ? Con còn bao nhiêu dự định còn dang dở.”
Phật tổ nhẹ nhàng đáp: “Ta rất tiếc, nhưng thời gian của con đã hết.”
Tò mò, người đàn ông hỏi: “Vậy trong chiếc hòm của ngài là gì vậy ạ?”
Phật tổ trả lời: “Đó là những gì thuộc về con.”
Nghe vậy, người đàn ông tỏ ra băn khoăn: “Là quần áo, tiền bạc hay những vật dụng cá nhân của con ạ?”
Phật tổ giải thích: “Những thứ đó chưa bao giờ thực sự thuộc về con. Chúng thuộc về thế gian này.”
Sau một hồi suy nghĩ, người đàn ông tiếp tục đoán: “Vậy có phải là những ký ức của con không?”
“Không,” Phật tổ đáp, “ký ức thuộc về dòng chảy của thời gian.”
“Hay là tài năng, thiên phú của con?”
“Chúng thuộc về hoàn cảnh và cơ hội.”
Người đàn ông càng thêm phần bối rối: “Vậy có phải là bạn bè, người thân của con không?”
“Không phải vậy,” Phật tổ nói, “họ là những người cùng con đi trên một chặng đường.”
Người đàn ông lại hỏi: “Thế còn vợ con của con thì sao ạ?”
“Họ thuộc về trái tim con,” Phật tổ trả lời.
“Vậy chắc chắn là thân xác này rồi?”
“Thân xác con sẽ trở về với cát bụi.”
Cuối cùng, người đàn ông khẳng định chắc chắn: “Vậy đó hẳn là linh hồn của con!”
Lúc này, Phật tổ mỉm cười và nói: “Con trai, con đã sai rồi. Linh hồn của con thuộc về Ta.”
Ngậm ngùi, người đàn ông nhận lấy chiếc hòm trống rỗng từ tay Phật tổ. Nước mắt lăn dài, trái tim như tan vỡ, anh hỏi: “Lẽ nào cả đời con chưa từng sở hữu bất cứ thứ gì sao?”
Phật tổ đáp: “Đúng vậy, con ạ. Trên cõi đời này, không có gì là thực sự thuộc về con mãi mãi.”
“Vậy cái gì mới thực sự là của con?”
“Mỗi khoảnh khắc khi con còn sống, đó mới là của con. Còn khi đã qua đi, con chẳng còn gì cả.”

Sinh mệnh đời người chỉ là những cái tích tắc ngắn ngủi và điều chúng ta nên làm nhất, là tận dụng nó sao cho thật hiệu quả, thật tốt, yêu quý nó, hưởng thụ nó.
Vào giây phút đó, người đàn ông dường như đã hoàn toàn thấu hiểu. Cuộc đời này thực chất chỉ là chuỗi những khoảnh khắc vô cùng quý giá. Điều quan trọng nhất là làm sao để sống trọn vẹn từng giây phút, sống thật tốt, trân trọng và tận hưởng những gì mình đang có.
Việc còn được sống đã là một món quà vô giá. Tiền bạc, vật chất chỉ là phương tiện, là một phần của cuộc chơi cuộc đời. Sức khỏe mới là mục tiêu tối thượng, và niềm vui, sự an lạc mới chính là chân lý đích thực.
Câu chuyện này mở ra một góc nhìn sâu sắc về cuộc đời và những gì thực sự có ý nghĩa. Để tiếp tục hành trình khám phá những bài học ý nghĩa và tìm hiểu sâu hơn về triết lý sống, bạn có thể tìm đọc thêm trong chuyên mục Đạo phật.
