Dù cuộc sống ẩn chứa nhiều bất trắc, Bồ tát Quán Thế Âm vẫn luôn hiện diện, lắng nghe mọi lời cầu khẩn với lòng từ bi vô hạn. Khám phá cách danh hiệu này hàm chứa sức mạnh cứu độ và sự linh ứng kỳ diệu qua các hóa thân đa dạng, giúp ta tìm thấy bình an và trí tuệ giữa dòng đời vạn biến. Truy cập Chiasedaophat để tìm hiểu sâu hơn.
Bồ tát Quán Thế Âm thị hiện dưới 32 hóa thân để cứu khổ chúng sanh trong mọi hoàn cảnh, nổi bật là ứng đối với “thất nạn nhị cầu” (bảy tai nạn và hai điều cầu xin) được đề cập trong phẩm Phổ Môn của kinh Pháp Hoa. Điều này được thể hiện qua câu kệ:
Thiên xứ hữu cầu thiên xứ ứng
Khổ hải thường tác độ nhân chu
Nghĩa là:
Ngàn nơi có cầu, ngàn nơi ứng
Ngài là con thuyền đưa người qua biển khổ

Cuộc sống thế gian đầy những bất an, đau khổ, vì thế chúng ta cần có sự hộ niệm của Bồ tát Quán Thế Âm.
Theo kinh Lăng Nghiêm, Đức Phật cho biết Bồ tát Quán Thế Âm tu tập pháp môn “Phản văn văn tự tánh” và chứng đắc Nhĩ căn viên thông. Nhờ đó, Ngài có khả năng quán sát và lắng nghe mọi tiếng kêu cứu của chúng sanh trong thế gian, giải thích cho danh hiệu Quán Thế Âm. Tùy theo nguyện vọng của chúng sanh, Ngài thị hiện dưới nhiều hình tướng khác nhau để cứu độ, có thể là Phật, Bồ tát, Thanh văn, Duyên giác, chư Thiên, Chuyển Luân Thánh Vương, vua quan, trưởng giả, thậm chí là phụ nữ, trẻ em hay quỷ thần. Trong cuộc sống, khi đối mặt với những biến cố bất ngờ, nếu chúng ta thành tâm đảnh lễ và trì niệm danh hiệu Bồ tát Quán Thế Âm, Ngài sẽ hiện thân giúp đỡ chúng ta vượt qua khổ nạn, dù chúng ta có thể không nhận ra đó là sự cứu giúp của Ngài hay không nhận ra người đến giúp chính là hóa thân của Ngài.
Tuy nhiên, không phải ai niệm danh hiệu Ngài cũng đều được ứng nghiệm. Yếu tố then chốt nằm ở lòng chân thành, sự tha thiết, chuyên tâm và nhất chí trong khi niệm. Điều này đặc biệt thể hiện rõ ở những người đang gặp hoạn nạn, khi họ đặt trọn niềm tin và khẩn thiết cầu nguyện sự cứu độ từ Bồ tát Quán Thế Âm. Chính sự chí thành và nhất tâm này tạo nên sự cảm ứng.
Cuộc sống trần thế vốn tiềm ẩn nhiều bất an và đau khổ, do đó, sự hộ niệm của Bồ tát Quán Thế Âm là vô cùng cần thiết. Việc thường xuyên niệm danh hiệu Ngài giúp tăng trưởng căn lành, tiêu trừ nghiệp chướng. Chỉ có sự hành trì miên mật mới tích lũy đủ phước duyên và sự sáng suốt, nhất tâm để khi đối mặt với tình huống khẩn cấp, chúng ta có thể cầu nguyện sự gia hộ của Bồ tát một cách hiệu quả. Thông thường, khi lâm vào cảnh khốn cùng, con người dễ rơi vào hoảng loạn, mất đi sự tỉnh táo. Trong trạng thái đó, việc niệm danh hiệu Ngài thường bị xen lẫn bởi tạp niệm, lo sợ, khiến tinh thần không tập trung cao độ và khó đạt được niệm lực cần thiết để có sự cảm ứng nhiệm màu.
Vì vậy, điều quan trọng là chúng ta phải thực hành trì niệm danh hiệu Bồ tát hàng ngày một cách chí thành và liên tục. Điều này giúp chúng ta giữ vững tâm niệm danh hiệu Ngài trong mọi hoàn cảnh, không bị chi phối bởi ngoại cảnh.
Niệm danh hiệu Bồ tát Quán Thế Âm theo tinh thần kinh Pháp Hoa
Trong kinh Pháp Hoa, phẩm Phổ Môn, Đức Phật đã nói về hạnh nguyện rộng lớn của Bồ tát Quán Thế Âm. Với trí tuệ Bát Nhã vô ngại và tâm đại bi vô lượng, Bồ tát có khả năng cứu độ chúng sanh một cách sâu rộng (thiên xứ hữu cầu thiên xứ ứng). Ngài thị hiện ba mươi hai thân tướng để giáo hóa và tiếp độ chúng sanh, giúp họ thoát khỏi bảy tai nạn của thế gian (thất nạn) và đạt được hai điều mong cầu (nhị cầu). Bảy tai nạn bao gồm: hỏa tai (lửa), thủy tai (nước), la sát tai (quỷ dữ), đao kiếm tai (đâm chém, đánh đập), tà mị tai (tà ma, quỷ quái), giam cầm tai (gông cùm), và giặc cướp tai (giặc cướp, thù địch). Hai điều mong cầu được đề cập trong kinh là cầu con trai và con gái, ngoài ra còn bao hàm cả sự mong cầu về phước đức, trí tuệ và sự đoan chính.
Bồ tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả
Trong “Truyền tâm pháp yếu”, Tổ Hoàng Bá đã chỉ ra rằng Quán Âm tiêu biểu cho tâm Đại bi. Khi Đức Phật nói về Bồ tát Quán Thế Âm trong kinh Pháp Hoa, Ngài cũng đang nhấn mạnh về tâm Đại bi. Bồ tát Quán Thế Âm là bậc Thánh của sự thanh tịnh (Quán Thế Âm tịnh Thánh). Do đó, niệm danh hiệu Bồ tát Quán Thế Âm theo tinh thần kinh Pháp Hoa là hướng đến trạng thái nhất tâm để trở về với sự thanh tịnh nội tại. Tuy nhiên, điều kiện tiên quyết là người niệm phải phát khởi tâm Đại bi. Khi chúng ta chuyên tâm, chí thành niệm danh hiệu Ngài, buông bỏ mọi chấp trước bên ngoài, nghiệp chướng, báo chướng và phiền não chướng sẽ dần tiêu trừ. Đến khi tâm đạt đến sự thanh tịnh, chúng ta sẽ giải quyết được “thất nạn nhị cầu” mà kinh đã đề cập. Khi đạt đến cảnh giới “Niệm mà không niệm, không niệm mà niệm”, năng và sở (người niệm và đối tượng niệm) không còn phân biệt, quên mình, quên người, quên vạn vật, lúc đó mới có thể cảm ứng trọn vẹn với sự cứu độ của Bồ tát. Niệm Quán Thế Âm ở đây chính là quay về với tự tánh thanh tịnh của chính mình. Quan trọng hơn, khi niệm danh hiệu Bồ tát Quán Thế Âm, chúng ta cần phát khởi tâm Đại bi để tương ứng với tâm Đại bi của Ngài, từ đó đạt đến sự đồng nhất thể với Ngài trong cõi Đại bi.
Tâm Đại bi ở đây được hiểu là chí nguyện độ sanh, cứu vớt chúng sanh khỏi mọi khổ đau và mang lại niềm vui cho tất cả.
Khi chúng ta thường xuyên quán chiếu về thế gian đầy dẫy khổ đau, xem chúng sanh đang sống trong “nhà lửa”, chúng ta sẽ khởi tâm từ bi, lân mẫn muốn cứu vớt và mang lại lợi lạc cho họ. Thực hành theo hạnh nguyện của Bồ tát Quán Thế Âm, chúng ta sẽ nuôi dưỡng và phát triển lòng từ bi cho bản thân, cho người xung quanh và cho cả cuộc đời, từ đó kiến tạo nên những việc làm mang lại sự an lành và lợi ích cho xã hội.
Khám phá sâu hơn về những giáo lý mầu nhiệm này, bạn đọc hãy tìm hiểu thêm trong chuyên mục Đạo phật.
