Câu chuyện về cuộc đời đầy biến động của Patacara, từ một tiểu thư khuê các đến người mẹ phải đối mặt với những bi kịch không lường, sẽ giúp chúng ta suy ngẫm sâu sắc hơn về nỗi đau và cách vượt qua. Tìm hiểu thêm về hành trình đầy cảm xúc này tại chiasedaophat.com.
Patacara, xuất thân từ một gia đình danh giá tại thành Xá Vệ, là người con gái xinh đẹp được cha mẹ hết mực yêu thương và che chở. Tuy nhiên, cuộc sống êm đềm của cô bị đảo lộn khi cô quyết định bỏ trốn cùng một người hầu nam trong gia đình để xây dựng cuộc sống mới ở một ngôi làng. Tại đây, cô trở thành vợ của người hầu đó.
Sau một thời gian chung sống, Patacara mang thai. Khi ngày sinh nở cận kề, cô xin phép chồng về nhà cha mẹ để sinh con, nhưng bị chồng ngăn cản. Một lần nọ, khi chồng vào rừng đốn củi, Patacara đã bỏ trốn. Người chồng trở về không thấy vợ, vội vã đuổi theo và van xin cô quay lại. Trong lúc hai người còn đang giằng co, một bé trai đã chào đời ngay trong bụi cây. Sau khi sinh, cô cùng con trai trở về làng.
Không lâu sau, Patacara lại mang thai lần thứ hai. Tương tự lần trước, cô ẵm con trai lớn trốn chồng về nhà cha mẹ để sinh nở khi chồng đi rừng. Người chồng về nhà không thấy vợ con liền tức tốc đuổi theo, van nài. Bất chợt, trời nổi cơn sấm sét dữ dội và mưa như trút nước. Người chồng vội tìm một nơi trú ẩn an toàn cho vợ, còn bản thân anh đi tìm chỗ cho cô sinh nở. Trong lúc này, anh không may bị rắn độc cắn và chết ngay lập tức. Trong khi chờ chồng quay lại, Patacara chuyển dạ và sinh hạ đứa con trai thứ hai.
Sáng hôm sau, khi đi tìm chồng, Patacara chỉ còn nhìn thấy thi thể anh. Nỗi đau đớn khiến cô gào khóc thảm thiết, sau đó nhờ dân làng mai táng chồng. Cô tự nhủ rằng cái chết của chồng là do lỗi của mình, rồi cùng hai con trai trở về nhà cha mẹ.
Do trận mưa đêm hôm trước không ngớt, sông Aciravati bị chia cắt, khiến Patacara không thể cùng lúc đưa cả hai con trai vượt sông. Cô đành để con trai lớn ở lại bờ bên này, còn mình băng qua sông cùng con trai nhỏ. Sang đến bờ bên kia, cô đặt con trai nhỏ xuống bờ sông rồi quay lại đón con trai lớn. Trong lúc cô đang ở giữa dòng sông, một con diều hâu lớn xuất hiện, chao lượn trên đầu đứa con trai nhỏ và tha nó đi. Nghe tiếng mẹ hét lên và thấy tay mẹ vẫy vẫy, con trai lớn tưởng mẹ gọi mình, liền lội ra giữa sông để đến với mẹ. Tuy nhiên, dòng nước chảy xiết đã cuốn trôi cậu bé. Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Patacara đã mất đi người chồng và cả hai con trai.
Tuyệt vọng, cô khóc lóc than thở lớn tiếng: “Một con trai nhỏ bị diều hâu tha đi, một con trai lớn bị dòng nước cuốn trôi. Chồng tôi cũng đã chết vì bị rắn độc cắn.” Trong lúc đau đớn tột cùng, cô nhìn thấy một người đàn ông từ thành Xá Vệ đến. Cô bật khóc và hỏi thăm về cha mẹ mình. Người đàn ông cho biết, do trận bão dữ dội đêm trước, ngôi nhà của cha mẹ cô đã bị sập, khiến cả cha mẹ và ba anh em của cô đều thiệt mạng và được hỏa táng trên một giàn thiêu.

Nghe tin dữ bi thảm này, Patacara hoàn toàn suy sụp và phát điên. Cô la hét không ngừng, thậm chí không nhận thức được mình đang trong tình trạng bán khỏa thân, lang thang khắp nơi, gào khóc thất thanh vì những tai ương liên tiếp ập đến.
Lúc bấy giờ, Đức Phật đang thuyết pháp tại Kỳ Đà Tinh Xá. Ngài nhìn thấy Patacara từ xa và muốn cô đến với hội chúng. Đám đông trong hội chúng, thấy cô xuất hiện trong bộ dạng lôi thôi, lếch thếch, thậm chí bán khỏa thân, đã cố gắng ngăn cản cô vào trong, nói rằng: “Đừng để người phụ nữ điên này vào.” Tuy nhiên, Đức Phật đã yêu cầu họ không được ngăn cản cô. Khi Patacara đến đủ gần để nghe lời Ngài, Đức Phật bảo cô hãy cẩn thận và giữ bình tĩnh. Lúc này, cô mới nhận ra mình không mặc đủ y phục và xấu hổ ngồi xuống. Một người đã đưa cho cô một mảnh vải để quấn quanh mình. Sau đó, Patacara trình bày với Đức Phật về nỗi mất mát to lớn mà cô đã phải gánh chịu: mất con trai, chồng, cha mẹ và anh em.
Đức Phật từ bi dạy rằng: “Patacara, con đừng sợ hãi. Bây giờ con đã đến với người có thể bảo vệ và hướng dẫn con. Số lượng con trai, chồng, cha mẹ và anh em đã mất đi còn nhiều hơn cả nước của bốn đại dương.” Nói rồi, Đức Phật đã thuyết giảng cho cô nghe kinh Anamatagga (kinh Vô Ngã Tướng). Bài kinh này giúp cô thấu suốt về vô số kiếp sống, từ đó tâm trí dần trở nên nhẹ nhõm và khôi phục. Đức Phật tiếp tục khuyên nhủ rằng con người không nên quá chấp niệm vào những người đã ra đi, mà hãy tập trung thanh lọc bản thân và nỗ lực hướng đến sự chứng ngộ Niết Bàn.
Sau khi lắng nghe lời khuyên của Đức Phật, Patacara đã đạt được quả vị Dự Lưu (Sotapatti) và sau đó trở thành một vị Tỳ kheo Ni.
Một ngày nọ, khi đang múc nước đổ vào bình và xối rửa chân, Patacara quan sát dòng nước chảy ra đất. Lần đầu, nước thấm xuống hết. Lần thứ hai, nước chảy xa hơn một chút rồi cũng thấm hết. Lần thứ ba, nước chảy xa hơn nữa và cũng biến mất. Cô lấy hình ảnh này làm đề mục thiền quán. Khi quan sát dòng chảy và sự biến mất liên tục của nước trong ba lần, cô đã nhận thức rõ ràng về ba giai đoạn trong vòng sinh tử của chúng sinh.
Đức Phật, với tuệ nhãn từ Kỳ Đà Tinh Xá, nhìn thấy Patacara. Ngài tỏa hào quang và đích thân xuất hiện bên cạnh cô, dạy rằng: “Patacara, con đang đi đúng hướng và có nhận thức chân thực về ngũ uẩn. Một người dù chỉ sống một ngày hay trong khoảnh khắc mà thấy được sự sinh diệt của ngũ uẩn còn giá trị hơn là sống trăm năm mà không thấy gì cả.”
Sau đó, Ngài dạy bài kệ Pháp Cú (113):
“Ai sống một trăm năm
Không thấy pháp sanh diệt
Tốt hơn sống một ngày
Thấy được pháp sanh diệt”
Câu chuyện về Patacara là minh chứng cho sự khổ đau tột cùng và hành trình tìm kiếm sự giải thoát. Nếu bạn muốn tìm hiểu sâu hơn về cách vượt qua khổ đau theo triết lý Phật giáo, hãy khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.
