Trong giáo lý Phật đà, con đường giác ngộ đòi hỏi sự tự lực cá nhân, nhưng liệu điều đó có đồng nghĩa với việc chúng ta không cần hay không được phép dựa vào người khác trong đời sống thường nhật? Đôi khi, sự trợ giúp từ bên ngoài lại vô cùng cần thiết để tạo điều kiện cho hành trình tu tập và phát triển bản thân. Khám phá cách Chiasedaophat giúp bạn hiểu rõ hơn về sự cân bằng tinh tế này.
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy,
Theo lời dạy của Đức Phật, chúng ta cần nương tựa vào chính mình, bởi đạo Phật là con đường của sự giác ngộ, không phải là việc cúng bái hay cầu xin mà đạt được. Tuy nhiên, trên trang web này, đôi khi con thấy Thầy hướng dẫn mời chư tăng về tụng kinh để hỗ trợ người bệnh, hoặc gần đây có một vị thượng tọa tại một ngôi chùa đã tụng kinh cầu mong một loại vaccine sớm được lưu hành.
Con xin cảm ơn Thầy.

Ảnh minh họa
Trả lời:
Con chưa hiểu rõ vấn đề vì con đang nhầm lẫn giữa hai khía cạnh khác nhau. Giác ngộ là quá trình tự mình nhận thức, không ai có thể giác ngộ thay cho mình hay mình có thể nương tựa vào người khác để đạt được sự giác ngộ đó. Tuy nhiên, trong cuộc sống đời thường, chúng ta vẫn cần và được phép nương tựa, hỗ trợ lẫn nhau. Điều này không hề sai trái. Hãy lấy ví dụ về việc học tập: một học sinh phải tự mình nỗ lực học hỏi, không ai có thể học thay cho mình. Nhưng cha mẹ lại đóng vai trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng, chu cấp sách vở, dụng cụ học tập, phương tiện đi lại, v.v. để con cái có điều kiện học tập tốt hơn. Tương tự, trong các nghi lễ như tụng kinh, việc này có thể mang lại sự an ủi, cầu nguyện cho người bệnh hoặc cho những mong ước tốt đẹp, chứ không phải là phương tiện để đạt giác ngộ.
Theo: Trung tâm Hộ tông
