Pháp sư Tịnh Không khẳng định Pháp Luân Công không thuộc Phật giáo

phatgiao org vn phap su tinh khong phap luan cong chac chan khong phai la phat giao 1
0
(0)

Khác biệt căn bản giữa các giáo lý Phật giáo truyền thống và Pháp Luân Công đang là chủ đề gây nhiều tranh luận. Liệu sự tu tập dựa trên nền tảng nào mới là cốt lõi để xác định một pháp môn có thuộc về Phật giáo hay không? Khám phá những điểm khác biệt then chốt và hiểu rõ bản chất của sự tu tập tại chiasedaophat.com.

Pháp Luân Công: Một Góc Nhìn Từ Giáo Lý Phật Giáo

Pháp Luân Công không phải là một nhánh của Phật giáo. Mặc dù Phật giáo có rất nhiều tông phái, nhưng tất cả đều phải tuân thủ một nguyên tắc cốt lõi: dựa trên kinh điển Phật giáo để tu học. Pháp Luân Công không tuân theo nguyên tắc này, do đó, nó không thuộc về Phật giáo.

Pháp sư Tịnh Không: Pháp Luân Công chắc chắn không phải là Phật giáo 1
 

Phân Biệt Tông Phái Phật Giáo và Pháp Luân Công

Bất kỳ tông phái Phật giáo nào cũng phải dựa vào kinh điển Phật giáo để tu học. Pháp Luân Công không dựa vào bất kỳ bộ kinh nào của Phật giáo, vì vậy nó không thuộc về Phật giáo. Nếu thuộc về Phật giáo, nó nhất định phải tuân theo kinh điển và cương lĩnh tu học tổng quát của Phật giáo, bao gồm Giới, Định, Tuệ. Việc tự xưng là Phật giáo mà không tuân theo những nguyên tắc này là phạm pháp.

Tông Tịnh Độ, một ví dụ điển hình, được thành lập dựa trên các kinh điển như Vô Lượng Thọ, Quán Vô Lượng Thọ, A Di Đà, cùng với Luận Vãng Sinh của Bồ tát Thiên Thân. Theo thời gian, Tông Tịnh Độ còn bổ sung thêm Phẩm Hạnh Nguyện của Bồ tát Phổ Hiền và chương Đại Thế Chí Bồ Tát niệm Phật Viên Thông từ kinh Lăng Nghiêm, tạo thành ngũ kinh nhất luận. Đây là những kinh điển chính quy, có căn cứ rõ ràng và được ghi nhận trong Đại Tạng Kinh.

Ý Nghĩa Của Pháp Luân Trong Phật Giáo

Pháp Luân, theo Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, tượng trưng cho việc xây dựng một xã hội giáo dục đa nguyên văn hóa. Hình tròn của pháp luân mang nhiều ý nghĩa sâu sắc:

  • Không và Có Nhất Như: Tâm vòng tròn là “không” (trừu tượng, vô tướng), còn chu vi là “có” (hiện hữu, biểu hiện). Điều này thể hiện sự tương dung giữa cái không và cái có, cái động và cái tĩnh.
  • Động và Tĩnh Nhất Như: Tâm là tĩnh, chu vi là động. Đức Phật dạy chúng ta phải giữ tâm thanh tịnh, không để vọng niệm khởi lên, nhưng thân thì phải hoạt động. “Thân động mà tâm không động” là bí quyết tu thân dưỡng tánh trong nhà Phật.

Trong cuộc sống, việc giữ tâm thanh tịnh, không ưu phiền, lo nghĩ, không vọng tưởng giống như cái tâm vòng tròn. Thân thể hoạt động, vận động là biểu hiện của sự sống. Sự vận động này có thể là kinh hành (đi bộ niệm Phật), lạy Phật, hoặc các hoạt động hàng ngày khác. Việc duy trì sự vận động của thân và sự tĩnh lặng của tâm giúp cơ thể khỏe mạnh và trường thọ.

Buông Xả và Trí Tuệ

Để đạt được tâm thanh tịnh, điều quan trọng là phải buông xả mọi duyên, không giữ lại bất cứ điều gì trong tâm. Khi nhận ra rằng khi sinh ra và khi chết đi, ta đều không mang theo gì, ta sẽ không còn chấp trước vào mọi thứ. Cổ nhân đã dạy: “Lo khiến người ta già”. Sự lo lắng, phiền não chính là nguyên nhân gây ra sự già nua và khổ đau. Khi lìa bỏ tham vọng, danh lợi, ngũ dục lục trần, ta sẽ đạt được sự tự tại.

Như kinh Kim Cang đã dạy: “Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng. Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn bào ảnh, như lộ diệc như điện, ưng tác như thị quán”. Hiểu và quán chiếu như vậy sẽ giúp ta đạt được trí tuệ và phước báo.

Phân Biệt Sai Lầm Về Pháp Luân

Trong khi pháp luân trong Phật giáo tượng trưng cho giáo lý và sự thúc đẩy giáo dục đa nguyên văn hóa, một số người luyện Pháp Luân Công lại tin rằng họ có thể “luyện thành pháp luân” trong cơ thể. Đây là một quan niệm hoàn toàn sai lầm và nguy hiểm.

  • “Tất cả pháp từ tâm tưởng sinh”: Việc liên tục suy nghĩ về một cái luân có thể dẫn đến ảo tưởng, nhưng đó là bệnh, không phải là thành tựu tu tập.
  • Giáo lý Phật Đà: Phật dạy quán tưởng mọi thứ đều là “không”, không phải tạo ra một thứ gì đó. Kinh Bát Nhã, giáo trình cốt lõi của Đức Phật, nhấn mạnh rằng “tất cả pháp thế xuất thế gian là Vô sở hữu, tất cánh không, bất khả đắc”.
  • Vọng tưởng, phân biệt, chấp trước: Người tu Phật giáo chân chính phải lìa bỏ vọng tưởng, phân biệt và chấp trước. Nếu còn những điều này, đó không phải là Phật pháp. Việc luyện thành “pháp luân” trên cơ thể là một biểu hiện của tà giáo, tà thuật. Cơ thể khỏe mạnh nhất định phải thuận theo tự nhiên.

Lời Khuyên Cho Người Học Pháp Luân Công

Không cần phải chuyển đi khỏi khu vực có người tu Pháp Luân Công. Nhiều người trong số họ là những người tốt, tha thiết cầu đạo nhưng vô tình đi vào con đường tà pháp. Việc tiếp xúc với kinh điển Phật giáo chân chính như “Nhận thức Phật giáo”, “Kinh A Nan hỏi Phật việc kiết hung”, “Kinh thập thiện nghiệp đạo” có thể giúp họ nhận ra sai lầm và quay về với chánh pháp.

Việc so sánh hàng thật với hàng giả sẽ làm rõ sự khác biệt. Khi có cơ hội tiếp xúc với giáo lý Phật Đà, nhiều người sẽ tự nhiên chuyển hướng tu học. Điều quan trọng là giữ vững chánh pháp và chia sẻ tri thức chân thực, không cần phải lôi kéo hay tranh giành tín đồ.

Tìm hiểu thêm: Tranh tường Khmer Nam Bộ: Bí ẩn luật nhân quả hé lộ con đường an lạc, hạnh phúc (Phần I)

Khám phá: Chân Tu Đắc Đạo: Vạch Trần Tiêu Chí Vàng

Xem thêm: Trứng vịt: Chay hay không? Bí ẩn đằng sau quan niệm ăn uống của Đạo Phật

Để hiểu rõ hơn về giáo lý và các vấn đề liên quan đến Đạo phật, mời quý độc giả khám phá thêm những nội dung sâu sắc trong chuyên mục này.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Hãy để lại đánh giá của bạn nhé!

Điểm trung bình 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Chưa có ai đánh giá. Hãy là người đầu tiên!

Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy hữu ích 🙏

Lên đầu trang