Giữa bộn bề cuộc sống hiện đại, một hành trình tìm về sự bình yên nội tại được khơi nguồn từ những suy tư cá nhân, vượt qua cảm giác lạc lõng nơi đô thị. Hành trình ấy dẫn lối đến với con đường giải thoát, nơi mỗi khoảnh khắc đều trở nên ý nghĩa hơn, khám phá sâu sắc hơn về Chia sẻ Đạo Phật.
Mỗi ngày, tôi đều tìm cách lan tỏa những điều tử tế đến những người hữu duyên mình gặp gỡ, tiếp xúc, hoặc qua những sáng tác, video mang năng lượng thiện lành mà tôi tạo ra và chia sẻ trên cộng đồng mạng.
Giống như nhiều bạn trẻ thuộc thế hệ 8x lớn lên ở vùng quê, đạo Phật trong ký ức tuổi thơ tôi chỉ đơn giản là ngôi chùa làng, nơi thường thấy bóng dáng người lớn tuổi đến tụng kinh, thắp hương. Nếu có trẻ con hay thanh niên xuất hiện, thì đó cũng chỉ là đi cùng ông bà, cha mẹ. Ý niệm “đạo Phật chỉ dành cho người già” đã mặc định trong tâm trí tôi từ thuở bé.
Rồi thời gian trôi đi, ai rồi cũng lớn. Tôi đến với thành phố, khám phá một thế giới rộng lớn, muôn màu muôn vẻ, đầy hứng khởi và hòa mình vào đó. Tuy nhiên, đằng sau những ồn ào, hào nhoáng bề nổi, sau những niềm vui hời hợt phụ thuộc vào ngoại cảnh, là những khoảng lặng tôi phải đối diện với chính mình trong căn phòng trọ.

Tìm về với đạo Phật, tác giả bài viết đã tìm thấy chính mình và sự bình an trong từng khoảnh khắc của cuộc sống.
Tôi cảm thấy như một đứa trẻ bơ vơ, xa lạ với chính mình, luôn tìm kiếm một điều gì đó không tên, không thể lấp đầy. Trong cảm giác hoang hoải, mệt mỏi ấy còn là sự hoang mang, mất phương hướng và thiếu niềm tin vào những gì mình thấy, mình gặp trong cuộc sống. Mãi đến năm 2015, khi đủ duyên lành để gặp được một vị thầy chân chính, đạo Phật, tựa như một nụ hướng dương ngủ yên trong sương mờ, mới thực sự bừng nở, bung tỏa rực rỡ và ấm áp.
Mùa hè năm ấy, thầy tôi tổ chức 5 khóa tu và tôi đã tham gia phụng sự. Đó là lần đầu tiên tôi ăn ở, sinh hoạt tại một ngôi chùa. Tôi cảm nhận được sự bình yên, gần gũi và ấm áp vô cùng. Tôi nhận ra rằng chùa thực sự là một mái nhà, và đạo Phật không phải là một phép màu hay sự biến hóa thần thông như trong phim ảnh. Đạo Phật giản dị, gần gũi như cơm ăn nước uống hàng ngày. Bất kỳ một ý nghĩ, hành động nào mang tính đạo đức, biết nghĩ cho người khác, thì đó đều là con đường của đạo Phật.
Từ đó, quan niệm “đạo Phật chỉ dành cho người già” không còn tồn tại trong tôi nữa. Đối với tôi, đạo Phật thực chất là một môi trường giáo dục, một ngôi trường lớn để mỗi người soi vào đó mà sửa đổi bản thân. Đức Phật không ở đâu xa, không ẩn mình trong chùa hay trong những pho tượng đồng, tượng gỗ nào cả, mà Ngài ngự trị ngay bên trong mỗi chúng ta. Khi đối diện với bất kỳ biến cố nào, hãy lắng lòng, mỉm cười, tập hít thở sâu, giữ tâm tĩnh lặng, đừng vội hành động, mà hãy gọi tên vị Phật trong lòng mình để Ngài thức tỉnh.

Tác giả bài viết đã đồng hành cùng Ban tổ chức truyền cảm hứng sống tích cực cho hơn 10.000 bạn trẻ qua các khóa tu mùa hè chủ đề “Về nguồn” tại chùa Bái Đính và chùa Tam Chúc.
Sau hai mùa hè phụng sự tại ngôi chùa của thầy, liên tiếp trong các năm 2017 – 2019, tôi đã có cơ duyên đồng hành cùng Ban tổ chức truyền cảm hứng sống tích cực cho hơn 10.000 bạn trẻ trên khắp các tỉnh thành qua 8 khóa tu mùa hè chủ đề “Về nguồn” tại chùa Bái Đính và chùa Tam Chúc. Tôi nhận ra rằng, càng nhiều người trẻ tìm đến với đạo Phật, điều đó càng mang lại lợi ích cho họ và cho cả xã hội. Bởi lẽ, khi một người sống hạnh phúc, bình an, không làm hại ai, không gây đau khổ cho ai, đó chính là sự đóng góp lớn lao nhất cho gia đình và xã hội.
Đặc biệt, từ năm 2016, khi tôi có duyên tiếp xúc với những bài pháp thoại và sách của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, tôi đã cảm nhận, thực tập và thấy tâm mình thực sự bình yên hơn. Đó là sự bình yên chảy từ bên trong, chứ không phải là sự tìm kiếm chút bình yên từ thế giới bên ngoài. Những câu thơ, bài văn tôi viết ra cũng dần chuyển hướng, dẫn lối và truyền cảm hứng cho mọi người hướng đến sự an yên.

Tác giả bài viết cùng tham gia thiền hành với Thiền sư Thích Nhất Hạnh tại Làng Mai, Thái Lan vào đầu Xuân 2018.
Tôi đã tìm thấy chính mình, tìm thấy sự bình an trong từng khoảnh khắc đang sống. Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc nào cũng cần có sự bình an đi kèm. Vì vậy, dù ai đó có giàu có đến đâu, đạt được nhiều danh vọng, lợi lộc thế nào, nhưng nếu tâm hồn không có sự bình an, thì đó không thể gọi là hạnh phúc. Những tháng ngày vinh quang nhất cũng không thể sánh bằng những ngày tháng bình yên nhất.
Hạnh phúc, bình yên không phải là điều gì quá to lớn hay xa vời. Đó là sự tích lũy từng ngày, từng giờ, giống như cách đàn kiến tha mồi. Mỗi chúng ta hãy luôn mỉm cười đón nhận và gom góp cho mình, làm đầy chiếc túi hạnh phúc của bản thân. Khi đó, tự khắc chúng ta sẽ cảm thấy hạnh phúc. Đừng chờ đợi một bước ngoặt lớn lao hay một thành công rực rỡ mới cho rằng đó là hạnh phúc.
Và đối với tôi, cách tốt nhất để cảm nhận hạnh phúc là học cách coi tất cả mọi thứ xung quanh mình là bạn bè, chứ không phải là những vật vô tri: Từ đôi mắt, đôi tay, trái tim… Khi chúng ta đối xử tốt với bạn bè, bạn bè sẽ đáp lại bằng sự tốt đẹp, giúp cơ thể ta khỏe mạnh. Ngược lại, khi ta đối xử tệ bạc, bạn bè cũng sẽ phản ứng tiêu cực, khiến cơ thể ta trở nên ốm yếu, mệt mỏi. Đây chính là một biểu hiện của luật Nhân – Quả. Chỉ khi chúng ta biết trân trọng từng bộ phận cơ thể, từng niềm hạnh phúc đang có, biết ơn những gì mình nhận được, thì hạnh phúc mới thực sự nảy nở trong ta.
Tôi luôn tâm niệm rằng: Cuộc đời con người có quá nhiều điều tốt đẹp, sự tử tế của nhau để vun đắp, thì tại sao lại chọn cách sống với những tiêu cực? Và nếu mỗi người biết coi mỗi ngày trôi qua như một kiếp sống, thì thật tuyệt vời: Sáng sinh ra, trưa là nửa cuộc đời, tối tàn là kết thúc, mai lại được đầu thai để sống một kiếp mới. Chính vì thế, hãy luôn cho mình cơ hội bắt đầu lại mọi thứ, chọn lựa sự an vui, không ôm giữ những vướng bận, muộn phiền của ngày hôm qua sang một kiếp sống mới.
Như vậy, thay vì nghĩ rằng đến 80 – 90 tuổi chết đi mới hết một kiếp sống, thì trong một năm chúng ta có 365 kiếp, cả đời người lại có vô số kiếp sống cùng cơ hội để làm mới bản thân, để bắt đầu lại sau những lỗi lầm, và để yêu thương nhiều hơn. Hãy thở thật thảnh thơi, thở thật an vui, đừng để kiếp người còn duyên trôi qua vô ích.

Tác giả bài viết tham gia phóng sinh hai chú rùa lớn trên sông Bình Lợi trong chuyến công tác tại Thành phố Hồ Chí Minh vào tháng 12 năm 2022.
Kính lạy Thế Tôn!
Con luôn nghĩ về Ngài như một ngọn gió hiền hòa thổi giữa nhân gian, gieo vào lòng mỗi người cảm giác thảnh thơi, để chúng con nhận ra mình cũng cần trở thành một ngọn gió – luôn thổi để là chính mình, để tìm thấy chính mình: Thổi những bước chân bền bỉ, nhẫn nại, không mỏi mệt, không bỏ cuộc giữa chừng để tìm thấy niềm vui nơi đích đến. Thổi sự tu tập không ngừng trong mỗi ý niệm, lời nói, hành vi để ngày càng tinh tấn, an lạc khi thở, thảnh thơi khi đi. Thổi sự từ bi, trí tuệ, thổi nhịp hiểu và thương. Thổi mát lòng mình, mát lòng người, để sự thảnh thơi, tươi mới được tưới tắm mỗi ngày, gọi những chồi non hạnh phúc vươn lên xanh tươi.

“Cười và thở từng nhịp yêu thương, cho chính mình và những ai có duyên gặp gỡ…” là triết lý sống và lựa chọn mỗi ngày của tác giả, giúp duy trì hạnh phúc và lan tỏa những giá trị tốt đẹp của đạo Phật đến cộng đồng.
Trong những ngày này, hòa mình vào không khí đất trời, trong những niềm kính ơn dâng trào từ mùa Vu Lan, chúng con lại hân hoan khi sắp được đón mừng ngày Đức Phật đản sinh. Đây cũng là một dịp để chúng con dừng lại, lắng lòng trong chánh niệm, lắng nghe chính mình, lắng nghe cuộc sống, lắng nghe mọi người, để nhận ra vẻ đẹp và sự bình an đến từ chính bản thân và từ mọi người xung quanh.
Để nhận ra và luôn ghi nhớ rằng chúng con là con của Phật. Và chúng con đã, đang và sẽ là sự tiếp nối đẹp đẽ của các bậc Thầy, của Thế Tôn. Để thấu hiểu và yêu thương, để bao dung, chuyển hóa mọi muộn phiền, khổ đau thành những nụ cười, những đóa hoa, thành làn gió mát lành cho tâm hồn mình và dành tặng cho tất cả mọi người,
“Về với Phật, đời con sẽ đẹp
Nương câu kinh tỉnh giác, thoát mê lầm.”
