Trong vòng luân hồi bất tận, con người mải miết theo đuổi danh lợi, vật chất mà quên mất mục đích tối thượng của cuộc đời. Nhưng rồi, khi lắng nghe lời Phật dạy, tâm thức bỗng bừng tỉnh khỏi mê muội, tìm về nương tựa Tam Bảo để nuôi dưỡng hạt giống giác ngộ sẵn có. Khám phá <a href=”Chiasedaophat“>Chiasedaophat để hiểu rõ hơn về hành trình trở thành người con Phật.
Ta bà thế giới là một vòng luân hồi vô tận, nơi con người sinh ra rồi lại tiếp tục trôi nổi trong vòng sinh tử mà không hề hay biết. Để đạt được tiền tài, sắc đẹp, danh vọng, con người phải vất vả học hành, thi cử, làm lụng, lao tâm khổ trí, tốn hao bao nhiêu thời gian và công sức. Đôi khi, vì bất tài hoặc kém may mắn, con người tìm cách chiếm đoạt của người khác, gây đau khổ cho người khác để thỏa mãn bản thân. Sau khi đạt được thứ mình muốn, con người chìm đắm trong hưởng thụ, quên đi nỗi khổ của đồng loại.
Một ngày kia, khi mệt mỏi dừng chân bên hiên chùa, lắng nghe tiếng kinh kệ, nghiền ngẫm lời Phật dạy, bỗng nhiên con người bừng tỉnh. Bao nhiêu kiếp luân hồi, bao nhiêu năm tháng mê muội, bỗng chốc tan biến như sương khói. Từ đó, con người quay về nương tựa Tam Bảo: Phật, Pháp, Tăng, nhận ra con đường dẫn đến giải thoát tối thượng. Con người ấy được gọi là Phật tử, là con của Đức Phật, sinh ra từ lời vàng ý ngọc của Ngài.
Là con Phật, con người biết rằng tâm mình vốn sẵn có hạt giống Như Lai. Biết nương tựa vào Pháp và Tăng, con người có thể vun bồi và phát triển hạt giống ấy. Nếu hạt giống này không có sẵn, dù cố gắng tu tập muôn vàn kiếp cũng không thể thành Phật. Nếu không tin và thực hành Pháp, dù kính Phật muôn vàn kiếp cũng không thể thành Phật. Nếu không kính Tăng, không thân cận học hỏi từ các bậc thầy, dù tin Phật, tin Pháp muôn vàn kiếp cũng không thể vững bước trên con đường giác ngộ an vui.
Trở thành con Phật là một niềm vinh hạnh và hạnh phúc lớn lao. Sau bao nhiêu đời luân hồi, học hỏi từ nhiều vị đạo sư, chỉ có Đức Phật mới cho con người niềm tin sâu sắc vào phẩm tính siêu việt sẵn có và khả năng thành Phật của chính mình.

Con Phật là ai? – Là người biết suy nghĩ thiện lành, nói lời thiện lành và làm việc thiện lành.
Khi đã nhận ra mình là con Phật, việc tin tưởng và hiểu sâu sắc rằng mình chắc chắn sẽ thành Phật chính là sự chuẩn bị hành trang vững chắc cho hành trình hướng đến quả vị Phật. Nếu không tin, không hiểu và không hành động đúng với phẩm tính Phật, dù tại gia hay xuất gia, đều chỉ là danh xưng suông, không thể tự nhận là con Phật.
Do đó, khi khẳng định mình là con Phật, hãy sống như một người con hiếu thảo. Sự hiếu thảo này không phải là phụng dưỡng cha mẹ, mà là chăm sóc, tưới tẩm và phát triển hạt giống Phật trong tâm mình. Người con hiếu thảo, nếu chưa thể nói những lời trí tuệ như Phật, hãy giữ im lặng, tránh nói lời ác, xuyên tạc, vu khống, làm tổn hại người khác. Nếu chưa thể làm những việc thiện lành như Phật, hãy lắng nghe, quan sát và học hỏi từ những người bạn lành, tránh vọng động làm những điều gây thương tổn cho người khác. Nếu chưa thể suy nghĩ như Phật, hãy tịnh tâm, tránh khởi lên những ý niệm hơn thua, thị phi, nhân ngã, vì chúng chỉ gieo rắc khổ đau và làm hao mòn công đức.
Con Phật là ai? Đơn giản là người biết suy nghĩ thiện lành, nói lời thiện lành và làm việc thiện lành.
Hỡi người lữ hành đã mỏi mệt, nay đã tìm về ngôi nhà an ấm, còn rong ruổi tìm cầu đâu nữa, để lãng phí gia tài quý báu mà Đấng Cha Lành đã ban tặng?
Khám phá sâu hơn về hành trình và ý nghĩa của việc trở thành một người con Phật chân chính, bạn đọc có thể tìm hiểu thêm trong chuyên mục Đạo Phật.
