Trạng thái chân như vốn dĩ là sự đồng nhất giữa trí tuệ giác ngộ của Phật và bản tâm tự nhiên của chúng sinh. Tuy nhiên, chỉ khi đạt đến sự viên mãn như Đức Phật, bản tánh rỗng lặng ấy mới hiển lộ trọn vẹn. Khám phá sự tương đồng và khác biệt tinh tế này mở ra cánh cửa hiểu biết sâu sắc về tâm thức con người, bạn có thể tìm hiểu thêm tại chiasedaophat.com.
Bản chất chân thật và tự nhiên của tâm là trạng thái vô phân biệt giữa Phật và chúng sinh. Tuy nhiên, điểm khác biệt cốt yếu nằm ở việc chỉ khi một chúng sinh đạt tới giác ngộ viên mãn như Đức Phật, họ mới có thể thấu triệt trọn vẹn bản tánh rỗng lặng này.
Tánh thường rỗng lặng của Phật
Sau quá trình tu tập miên mật và đạt được giác ngộ dưới cội Bồ Đề, Đức Phật đã chứng ngộ được tánh thường rỗng lặng. Tâm của Ngài trở nên vô cùng thanh tịnh và trong sáng, không còn bị chi phối bởi bất kỳ dục vọng, phiền não hay vọng tưởng nào. Đức Phật thấu suốt bản chất vô thường và vô ngã của vạn pháp, nhận ra rằng mọi hiện tượng chỉ là sự biểu hiện của tâm thức.
Trạng thái rỗng lặng trong tâm Phật không phải là sự trống rỗng vô nghĩa, mà là một trạng thái an nhiên, tự tại và tự do tuyệt đối. Nhờ đó, Đức Phật có khả năng quan sát và thấu hiểu mọi sự vật, hiện tượng một cách tường minh. Trí tuệ và lòng từ bi của Ngài lan tỏa khắp nơi, mang đến sự bình an và con đường giải thoát cho chúng sinh.

Tánh thường rỗng lặng của chúng sinh
Mặc dù đang bị trói buộc trong vòng luân hồi sinh tử và che mờ bởi vô minh cùng ái dục, chúng sinh vẫn sở hữu tánh thường rỗng lặng. Đây là bản chất chân thật, nguyên sơ của mỗi cá thể, không hề bị tác động bởi các yếu tố bên ngoài. Tuy nhiên, do sự vô minh và những vọng tưởng, chúng sinh thường không nhận thức được bản tánh rỗng lặng này, dẫn đến việc bị cuốn vào những ảo ảnh và đau khổ của cuộc đời.
Theo giáo lý của Đức Phật, chúng sinh hoàn toàn có khả năng nhận ra và chứng ngộ tánh rỗng lặng của chính mình thông qua quá trình tu tập và thực hành chánh pháp. Khi tâm thức trở nên tĩnh lặng và trong sáng, chúng sinh có thể nhìn thấy rõ bản chất thật của mình, từ đó giải thoát khỏi những ràng buộc và khổ đau, đạt đến sự tự do.
Sự khác biệt giữa Phật và chúng sinh chưa giác ngộ hoàn toàn
Dù chúng sinh đều mang trong mình tánh thường rỗng lặng như Đức Phật, nhưng nếu chưa đạt đến giác ngộ viên mãn, chúng ta không thể tự xưng mình ngang bằng với Phật. Đức Phật đã hoàn toàn thoát ly khỏi vòng luân hồi sinh tử, đạt đến sự giác ngộ tối thượng và tự do tuyệt đối. Ngài đã chứng nghiệm tánh rỗng lặng một cách trọn vẹn, trong khi chúng sinh vẫn còn bị ràng buộc bởi vô minh và nghiệp lực.
Bất kể chúng sinh có nỗ lực tu tập đến đâu, nếu chưa đạt tới giác ngộ hoàn toàn, họ vẫn chưa thể sánh ngang với Đức Phật. Điều này cũng lý giải tại sao trong một thời đại chỉ có một Đức Phật xuất hiện, như lời dạy của Ngài Na Tiên Tỳ Kheo. Giác ngộ hoàn toàn là một trạng thái đặc biệt, không phải ai cũng có thể đạt được cùng lúc.
Trong thời kỳ giáo pháp của Ngài còn được lưu truyền trên thế gian, Đức Phật là duy nhất. Chỉ khi nào không còn ai trên thế gian này biết đến Phật pháp nữa, thì mới có cơ hội cho một vị Phật khác xuất hiện, tiếp tục sứ mệnh dẫn dắt chúng sinh.
Sự tương đồng về tánh thường rỗng lặng giữa Phật và chúng sinh là một nhận thức quan trọng. Tuy nhiên, sự khác biệt nằm ở mức độ chứng nghiệm và giác ngộ. Chỉ khi đạt đến sự giác ngộ hoàn toàn như Đức Phật, chúng sinh mới có thể thực sự thấu triệt bản tánh rỗng lặng này một cách trọn vẹn. Hiểu biết này không chỉ giúp chúng sinh nhận ra tiềm năng vô hạn của bản thân mà còn khuyến khích họ nỗ lực tu tập, hướng đến giác ngộ, nối tiếp con đường của Đức Phật, mang lại sự bình an và giải thoát cho chính mình cũng như cho vạn loại chúng sinh.
Qua những chia sẻ về tánh thường rỗng lặng, hy vọng quý vị sẽ có thêm động lực để khám phá sâu hơn về những giáo lý cao quý trong chuyên mục Đạo phật.
