Trong hành trình tìm cầu an lạc, việc tạo dựng phước báu là điều cần thiết, nhưng đừng để sự tích lũy ấy trở thành gánh nặng níu kéo ta khỏi con đường giải thoát. Khi tâm trí còn bị cuốn theo vòng luân hồi, mọi thành tựu dễ dàng trở thành cạm bẫy khiến ta quên đi việc tu tập, dẫn đến hậu quả khôn lường về sau, như lời răn của Phật giáo trên chiasedaophat.com về nghiệp oan gia.
Trong tu tập Phật pháp, việc bố thí tài vật, giáo lý hay sự vô úy đều mang lại phước đức lớn. Tuy nhiên, điều quan trọng cần nhận thức là không nên chấp trước vào phước báo của kiếp sau. Nếu tâm luôn hướng về những quả báo tương lai, chúng ta sẽ khó lòng thoát ly khỏi vòng luân hồi trong tam giới, tức là sáu cõi tái sinh.
Khi còn ở trong vòng luân hồi, việc hưởng thụ phước báu dễ dẫn đến sự lơ là trong việc tu tạo thêm phước. Hậu quả là sau khi phước báo cạn kiệt, nghiệp xấu sẽ trổ sinh. Đây chính là ý nghĩa của “tam thế oán” mà nhà Phật thường đề cập.
Người đang hưởng phước cần biết trân quý

Quy luật nhân quả trong Phật giáo cho thấy, phước đức được tu tạo ở đời này có thể mang lại quả báo hưởng thụ ở đời sau. Tuy nhiên, nếu trong đời hưởng phước, chúng ta lại lơ là việc tu tập và thậm chí tạo thêm nghiệp xấu, thì phước báu đó sẽ không kéo dài. Một ví dụ điển hình là việc sát sinh để thỏa mãn khẩu vị. Hành động này tạo ra nghiệp quả vô cùng nặng nề, đặc biệt khi những người có điều kiện kinh tế có thể dễ dàng tiếp cận các loại thực phẩm từ động vật, điều mà những người kém may mắn hơn không thể làm được.
Khi phước báu đã hết mà nghiệp xấu lại trổ ra, người đó có thể phải đọa vào ba đường ác trong kiếp kế tiếp. Hiện tượng này được gọi là “tam thế oán”, và nó xảy ra với rất nhiều người trong cõi luân hồi.
Vì vậy, Đức Phật đã dạy chúng ta phải biết hướng tâm cầu sanh về Tịnh Độ. Đây là con đường thực sự thông suốt, thể hiện sự trí tuệ và trí huệ chân thật, đồng thời mang lại phước báo bền vững và giải thoát khỏi vòng sinh tử.
Nếu bạn muốn tìm hiểu sâu hơn về những lời dạy quý báu này, hãy khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.
