Trong các hoạt động tâm linh, việc dâng cúng và hỗ trợ Phật pháp luôn mang lại những lợi ích to lớn. Câu chuyện về Vua Ba-tư-nặc trong kinh Tăng Nhất A-hàm sẽ hé lộ cách ông đã thực hiện một buổi cúng dường trọng đại, mang lại sự an lạc và phước báu. Tìm hiểu thêm về con đường tu tập và những giá trị tâm linh tại chiasedaophat.com.
Trong các hành động tạo phước, bố thí, cúng dường và hộ trì Tam Bảo được xem là những việc mang lại phước báo thù thắng nhất.
Câu chuyện dưới đây từ kinh Tăng Nhất A-hàm ghi lại một sự kiện quan trọng liên quan đến việc cúng dường của Vua Ba-tư-nặc.
Bối cảnh câu chuyện
Trong một lần đến thăm Đức Phật tại Kỳ Viên Tự, Vua Ba-tư-nặc đã xin thỉnh cầu Đức Thế Tôn cùng Tăng đoàn an cư kiết hạ ba tháng tại kinh thành Xá-vệ. Đức Phật đã im lặng nhận lời thỉnh cầu này. Sau khi trở về, Vua Ba-tư-nặc đã hạ lệnh chuẩn bị một buổi cúng dường quy mô lớn, bao gồm việc cung cấp đầy đủ thức ăn, y phục, chỗ ở và thuốc men cho Đức Phật cùng chư Tăng trong suốt ba tháng. Vua cũng đã cho xây dựng một đại giảng đường nguy nga, trang trí lộng lẫy với cờ xí, âm nhạc, đèn dầu và chuẩn bị các món ăn tinh khiết.
Ý nghĩa của việc cúng dường
Khi Đức Phật và chư Tăng đến thọ trai, Vua Ba-tư-nặc cùng các cung nhân đã tận tay dâng cúng. Sau ba tháng, khi buổi cúng dường kết thúc, Vua Ba-tư-nặc đã bày tỏ với Đức Phật về những điều Ngài từng nghe: bố thí cho súc sanh được phước báu gấp trăm lần, cho người giữ giới được vạn lần, và cho đến các bậc Thánh quả cao quý như Tu-đà-hoàn, Tư-đà-hàm, A-na-hàm, A-la-hán, Bích-chi Phật, cho đến Như Lai Chí Chân Đẳng Chánh Giác, phước báo là không thể tính đếm. Vua tin rằng mình đã hoàn tất việc tạo công đức.
Tuy nhiên, Đức Phật đã dạy Vua Ba-tư-nặc: “Đại vương! Chớ có nói thế! Làm phước không nhàm chán, hôm nay cớ sao nói đã làm xong? Vì sao thế? Vì sanh tử dài lâu không thể kể…”.
(Trích từ Kinh Tăng nhất A-hàm, tập I, phẩm 23. Địa chủ)

Lời bàn về việc làm phước
Tinh thần cốt lõi của bố thí và cúng dường trong lời Phật dạy là sự bình đẳng và không phân biệt. Tuy nhiên, việc gieo duyên cúng dường đến những bậc có giới đức, trí tuệ và giải thoát như Đức Phật hay chư vị Thánh Tăng sẽ mang lại phước báo vô lượng.
Trong câu chuyện này, Vua Ba-tư-nặc đã có đủ duyên lành để cúng dường Đức Phật và chư Thánh Tăng trong ba tháng, nhờ vậy mà phước báo của Ngài là không thể nghĩ bàn. Thế nhưng, khi Vua có ý niệm rằng việc làm phước của mình đã đủ, Đức Phật đã nhắc nhở Ngài không nên vội nói như vậy, bởi lẽ “làm phước không bao giờ là đủ”.
Lời khuyên của Đức Phật cho Vua Ba-tư-nặc là lời nhắc nhở sâu sắc về bản chất của sự tu tập và hành thiện. Ngài nhấn mạnh rằng “sanh tử dài lâu không thể kể”, và khi chúng ta chưa đạt đến sự giải thoát tối hậu, chúng ta vẫn còn đối diện với vòng luân hồi và nguy cơ tạo nghiệp bất thiện, làm tổn giảm phước đức. Do đó, việc làm phước cần được thực hành một cách tinh tấn và không ngừng nghỉ.
Vì vậy, đối với những người chưa biết tạo phước, hãy bắt đầu thực hành ngay hôm nay. Với những ai đã biết làm phước, hãy tiếp tục tinh tấn tu tập. Người đệ tử Phật nguyện nỗ lực làm phước không mệt mỏi, không bao giờ cho rằng mình đã làm đủ, cho đến khi đạt được cả phước và trí, viên mãn công đức.
