Từ một thói quen gõ phím tưởng chừng vô hại, người viết đã nhận ra bài học sâu sắc về sự tự nhận thức và cách ứng xử. Câu chuyện về lần bị nhắc nhở gay gắt tại phòng net đã mở ra cánh cửa nhìn nhận lại bản thân, khám phá cách chúng ta thường khó thấy được những điều hiển nhiên về chính mình, giống như việc không nhận ra lực gõ phím mạnh mẽ cho đến khi có người khác lên tiếng. Hãy cùng khám phá hành trình chuyển hóa từ sự khó chịu sang thấu hiểu và yêu thương nhiều hơn, một hành trình mà bạn có thể tìm thấy sự đồng cảm và những lời dẫn dắt ý nghĩa tại Chia sẻ Đạo Phật.
Câu chuyện giữa tôi và chủ phòng net cùng thông điệp nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn
Thói quen gõ máy chữ từ thời còn dùng máy cơ, với lực tay mạnh để nét in rõ trên giấy than, đã theo tôi sang cả thời đại máy tính. Dù bàn phím máy tính nhạy hơn rất nhiều, chỉ cần một lực nhỏ, tôi vẫn giữ nguyên thói quen gõ mạnh. Dù được nhắc nhở, việc thay đổi một thói quen nhỏ dường như khó khăn hơn tôi nghĩ. Tôi không nhận ra mình đang gõ “quá mạnh” cho đến khi bị chủ phòng net lớn tiếng nhắc nhở. Sự khó chịu và đôi khi phản ứng gay gắt của tôi xuất phát từ việc không thích nghi được và không có máy tính riêng.
Một lần tình cờ ghé phòng net ở Đồng Nai để đưa tin sự kiện, tôi đã nghe tiếng cô chủ trẻ ở đó thốt lên: “Chú đánh gì ghê vậy!”. Vẻ mặt của cô ấy in đậm trong tâm trí tôi. Ngay lúc đó, tôi chợt nhận ra sự thật: cách gõ phím của mình thực sự rất mạnh. Lời cằn nhằn của chị chủ phòng net quê nhà hóa ra lại nhẹ nhàng hơn nhiều so với tiếng hét của cô chủ ở nơi xa lạ này. Bài học thấm thía: đôi khi chúng ta không nhìn rõ chính mình. Bao nhiêu bực bội với chị chủ phòng net trước đây bỗng tan biến.
Đúng vậy, việc “sống chậm lại, suy nghĩ khác đi” sẽ dẫn đến “yêu thương nhiều hơn”, thay vì chỉ tập trung vào bản thân và cho rằng mình luôn hoàn hảo.

Sống chậm từ một nhu cầu đang trở thành xu thế trong xã hội. Sống chậm có thể hiểu là sống thiên về chất hơn lượng.
Suy ngẫm về điều này, tôi lại nhớ đến câu chuyện của một người bạn. Gia đình chị dồn hết tâm sức nuôi em trai ăn học, đặt nhiều kỳ vọng vào cậu. Sau khi tốt nghiệp đại học và có việc làm ổn định tại một ngân hàng lớn, cậu lại ngày càng trở nên “thiếu gia”, thường xuyên cáu gắt với mọi người trong gia đình khi về nhà, dù không có lý do cụ thể. Bầu không khí gia đình vì thế trở nên nặng nề. Khi tìm hiểu kỹ, chị mới hay rằng cường độ lao động tại ngân hàng mà em trai làm việc rất cao, áp lực công việc đè nặng lên nhân viên. Việc cậu bộc phát cảm xúc khi mệt mỏi về nhà là điều dễ hiểu. Người chị giờ đây cảm thấy thương em mình hơn.
Bài học rút ra là: “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Hãy nhìn nhận lại bản thân trước khi đánh giá người khác để sống hòa ái hơn. Điều này đặc biệt quan trọng trong xã hội ngày nay, khi nhịp sống ngày càng nhanh, cường độ lao động cao và nhu cầu cuộc sống ngày càng tăng, tạo ra gánh nặng lớn cho mỗi cá nhân.
Vì vậy, hãy “sống chậm lại”.
Sống chậm lại giữa dòng đời vội vã
Cuộc sống tựa như một trường đua, thời gian là vô giá. Tuy nhiên, con người không phải là cỗ máy vô tri vô giác; chúng ta sở hữu tâm hồn với muôn vàn cung bậc cảm xúc: buồn-vui, thất vọng-hy vọng, chán nản-hạnh phúc, khinh ghét-yêu thương.
Giữa những thăng trầm đó, chúng ta có những khoảnh khắc “lặng”. Những nốt lặng này, dù không thành lời, lại cho phép con người, đặc biệt là tuổi trẻ, có thời gian để “Sống chậm, suy nghĩ khác và yêu thương nhiều hơn”. Dù chỉ là một giây, một phút, những khoảnh khắc tĩnh lặng này có thể nạp lại năng lượng sống cho cả một đời người.
Khi ra đường vào buổi sáng, giữa dòng xe cộ tấp nập, ai nấy đều vội vã. Dừng lại chờ đèn đỏ, chúng ta thường tỏ ra sốt ruột, nét mặt lộ rõ sự lo âu và nghiêm nghị, như đang gánh vác một việc hệ trọng. Mỗi người đi trên con đường riêng, làm việc của riêng mình, chúng ta đang lao đi như những con thiêu thân trên một hành trình bất định.

Sống chậm thực chất là thời gian con người suy nghĩ, mài nhọn các giác quan nhạy bén và thành lập tư duy sáng tạo, tích cực.
Chúng ta đều biết rằng, đặc biệt với tuổi trẻ, “sống là không chờ đợi”. Nếu không nhanh nhẹn, không biết chạy đua, làm sao có được những gì mình mong muốn: thành công, tiền bạc, hạnh phúc? Xã hội đang phát triển với tốc độ chóng mặt: thời gian thu hoạch nông sản được rút ngắn để có thể canh tác nhiều vụ trong năm; máy móc công nghiệp hoạt động với công suất tối đa; Internet lan truyền thông tin với tốc độ vũ bão. Cuộc sống buộc con người phải hòa mình vào guồng quay đó, nếu không sẽ bị tụt hậu. Phải chăng đây là nguyên nhân dẫn đến những mặt trái của xã hội như tỷ lệ trầm cảm, u uất, rối loạn tâm lý ngày càng tăng, hay ở giới trẻ là xu hướng “sống thử”, “sống vội”, “sống sơ sài”?
Sống chậm là để cảm nhận những điều tốt đẹp xung quanh: dành chút thời gian tĩnh lặng để ngắm nhìn một bông hoa, lắng nghe tiếng chim hót, thưởng thức một bản nhạc cổ điển, hít thở không khí trong lành và ngắm nhìn bầu trời xanh. Tâm hồn con người tựa như mảnh đất ươm mầm non, nếu không có những yếu tố nuôi dưỡng, mầm xanh ấy sao có thể phát triển tươi tốt?
“Sống chậm”, “suy nghĩ khác” và “yêu thương nhiều hơn” là ba khía cạnh không thể tách rời. Sống chậm thực chất là khoảng thời gian để con người suy ngẫm, rèn giũa các giác quan và hình thành tư duy sáng tạo, tích cực. Sống chậm cũng là lúc con người được thư thái, yêu thương và trân trọng những người xung quanh. Tuy nhiên, không nên nhầm lẫn sống chậm với lối sống “vội vàng” của thi sĩ Xuân Diệu. Thi sĩ sống vội vàng là sống hết mình, sống trọn vẹn, sống sao cho ý nghĩa nhất. Do đó, tuổi trẻ cần biết cân bằng giữa việc sống chậm để rèn luyện sự chín chắn, trưởng thành, và sống “vội vàng”, linh hoạt, hết mình khi cần thiết.
Trong cuốn sách “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” của Đại Đức Hae Min, có đoạn:
“Nếu cảm thấy mệt mỏi, hãy nghỉ một lát rồi đi tiếp.
Khi bị người khác làm tổn thương đến rơi nước mắt,
Khi điều bạn khao khát không trở thành hiện thực,
Khi người yêu thương rời bỏ bạn,
Hãy nghỉ ngơi rồi đi tiếp.”
Hãy dành thời gian suy ngẫm và tìm hiểu sâu hơn về những bài học ý nghĩa về cuộc sống qua chuyên mục Đạo phật.
