Thái tử Siddhartha đã từ bỏ cuộc sống nhung lụa để tìm kiếm con đường giải thoát cho chúng sinh, một hành trình đầy thử thách nhưng cũng vô cùng ý nghĩa. Khám phá sâu hơn về câu chuyện phi thường này tại chiasedaophat.com, nơi sự giác ngộ mở ra ánh sáng cho tâm hồn.
Hành trình rời xa hoàng cung Kapilavatthu của Thái tử Siddhartha bắt đầu trong màn đêm tĩnh mịch. Một mình, không tài sản, không tùy tùng, Ngài lặng lẽ ra đi, mang theo duy nhất một khát vọng lớn lao: tìm cầu giác ngộ để cứu khổ cho chúng sinh.

Thái tử Siddhartha đã chọn đời sống xuất gia, từ bỏ mọi vinh hoa phú quý, chấp nhận cuộc sống giản dị, ôm bát khất thực, với hoài bão mang lại hạnh phúc cho muôn loài.
Theo kế hoạch, chỉ vài giờ sau, khi bình minh ló dạng, dưới sự chứng kiến của triều đình, Vua Suddhodana sẽ trao lại quyền nhiếp chính cho Thái tử, để Ngài kế thừa ngai vàng và trở thành một vị vua vĩ đại, cai trị khắp cõi. Tuy nhiên, với một tâm hồn đã hướng về sự giải thoát cho nhân loại, những vinh quang trần thế ấy không còn ý nghĩa gì với Thái tử Siddhartha.
Hành trình khám phá nỗi khổ và khát vọng giải thoát
Sinh ra trong nhung lụa, Thái tử Siddhartha chưa từng biết đến khổ đau. Thế nhưng, một ngày nọ, khi dạo chơi bốn cửa thành, Ngài đã trực tiếp chứng kiến cảnh già nua, bệnh tật, chết chóc và hình ảnh một vị tu sĩ. Điều này khiến Ngài nhận ra rằng:
“Chính ta và những người thân yêu nhất rồi đây cũng không ai thoát khỏi cảnh khổ đau của già, bệnh, chết, mất mát, chia ly”.
Trước sự thật nghiệt ngã về quy luật vô thường của cuộc đời, Thái tử Siddhartha vô cùng bàng hoàng. Ngài dành trọn thời gian để suy ngẫm về thế sự, về nỗi đau của chúng sinh và sự suy tàn của kiếp người. Ngài khao khát tìm ra con đường diệt khổ, phương pháp giúp mọi người thoát khỏi những bế tắc của cuộc đời. Hình ảnh người tu sĩ đã trở thành tia hy vọng, mở ra một chân trời mới cho hành trình tìm cầu giải thoát của Ngài.
Quyết định xuất gia và những thử thách ban đầu
Thái tử Siddhartha đã trình bày nguyện vọng xuất gia của mình lên Đức Vua cha. Vua Suddhodana, vốn luôn lo lắng về điều này, đã cố gắng dùng mọi cách để níu giữ Thái tử bằng cuộc sống vinh hoa. Ba tòa lâu đài nguy nga được xây dựng, cùng với sự phục vụ tận tình của các cung phi, mỹ nữ, nhạc công, đầu bếp… nhằm mang lại cuộc sống sung túc nhất cho Ngài. Tuy nhiên, tất cả dường như trở nên vô nghĩa trước chí nguyện lớn lao.
Nhận thấy mọi sự sắp đặt đều không thể giữ chân Thái tử, Đức Vua quyết định dùng đến biện pháp cuối cùng: xây dựng một mái ấm gia đình. Ngài đã chọn Công nương Yasodhara xinh đẹp, hiền dịu để làm vợ cho Thái tử. Họ đã có với nhau một người con trai là Rahula. Thế nhưng, Vua Suddhodana không thể ngờ rằng, tình thương mà Thái tử Siddhartha dành cho nhân loại còn lớn hơn tình cảm gia đình. Vào đúng ngày con trai chào đời, Ngài đã quyết định dứt áo ra đi, bởi Ngài hiểu rằng nếu không đoạn tuyệt, lý tưởng cao cả sẽ dần phai nhạt theo thời gian.
Từ bỏ tất cả, từ vợ đẹp con thơ đến ngai vàng quyền lực, Siddhartha đã chọn con đường của một ẩn sĩ. Ngài sống không gia đình, không tài sản, không người hầu hạ, hằng ngày ôm bát khất thực. Tất cả chỉ vì hoài bão:
“Vì hạnh phúc cho muôn loài, vì an lạc cho muôn loài, vì lòng thương tưởng cho đời, vì lợi ích, vì hạnh phúc, vì an lạc cho loài Trời và loài Người”.
Thái tử tự hứa với lòng, nếu không thành đạo sẽ không bao giờ quay trở về.
Con đường khổ hạnh và sự nhận thức về Trung đạo
Cuộc sống xuất gia ban đầu đầy rẫy khó khăn đối với một người từng sống trong nhung lụa. Tuy nhiên, với ý chí kiên cường, Thái tử Siddhartha không hề chùn bước. Ban đầu, Ngài tìm đến học đạo với các ẩn sĩ nổi tiếng, tiếp thu tư tưởng và phương pháp tu tập của họ. Chỉ trong một thời gian ngắn, Ngài đã đạt được những thành tựu đáng kể, ngang hàng với các bậc thầy lừng danh nhất. Tuy nhiên, sự giải thoát triệt để, đoạn trừ mọi khổ đau mà Ngài hằng mong cầu vẫn chưa đạt được.
Thế rồi, Thái tử Siddhartha quyết định thử nghiệm con đường khổ hạnh ép xác, phương pháp được các ẩn sĩ đương thời tôn thờ là tối thượng. Ngài vào sâu trong rừng thẳm, sống trong những nơi hoang vắng, đối mặt với sự cô tịch và nỗi sợ hãi. Ngài giảm dần khẩu phần ăn, từ một ngày một bữa, đến một tuần một chén cháo, rồi nửa tháng mới ăn một lần. Cuối cùng, Ngài chỉ ăn những hạt lúa, hạt vừng rơi vãi hoặc cỏ dại, rễ cây để duy trì sự sống. Cơ thể Ngài ngày càng suy kiệt, trở nên gầy gò, hốc hác. Lông tóc rụng nhiều, Ngài phải dùng những mảnh vải cũ hoặc vỏ cây để che thân. Giường ngủ của Ngài là ván gỗ, nằm trên nền đất trần, ngủ ngoài trời. Ngài còn thực hành nín thở, gây ra những cơn đau đầu dữ dội, như có sức mạnh vô hình đang siết chặt lấy đầu Ngài.
Sau sáu năm tu tập khổ hạnh, vào một ngày nọ, Thái tử Siddhartha nhận ra rằng mình đã đi sai đường. Ngài thấy rằng phương pháp ép xác cực đoan không thể dẫn đến giác ngộ. Cơ thể suy yếu thì trí óc không thể minh mẫn. Ngài từ bỏ con đường khổ hạnh và cũng không quay lại con đường hưởng thụ. Thay vào đó, Ngài chọn con đường Trung đạo, thực hành thiền định dựa trên nền tảng Bát Chánh Đạo, sử dụng kinh nghiệm bản thân để tìm ra bản chất của con người và vũ trụ.
Thành đạo dưới cội Bồ Đề và con đường hoằng pháp
Sau khi nhận bữa ăn từ nàng Sujata, Thái tử Siddhartha đến ngồi dưới cội cây Bồ Đề và phát nguyện:
“Dù cho thịt và máu trong thân ta khô cạn hết, dù sắc thân này chỉ còn da bọc xương đi nữa, nếu ta chưa trở thành Đức Phật Chánh Đẳng Giác, ta quyết không bao giờ rời khỏi nơi này”.
Tại đây, Ngài đã đối mặt và chiến thắng mọi thế lực xấu ác trong nội tâm như tham lam, sân hận, si mê, kiêu mạn, lười biếng… Cuối cùng, Thái tử Siddhartha đã đạt được giác ngộ, trở thành Phật Thích Ca Mâu Ni, vị Giáo chủ của đạo Phật.
Trong suốt bốn mươi lăm năm hoằng pháp, từ khi thành đạo cho đến khi nhập Niết bàn, Đức Phật đã đi khắp nơi để hướng dẫn nhân loại sống bằng trí tuệ và tình thương. Ngài đối diện với sự phỉ báng, chê bai bằng nụ cười từ bi, dùng trí tuệ và tình thương để dạy người ta sống lương thiện, biết quên mình vì người, để đạt được bình yên. Dù từng là thái tử, sau này trở thành bậc thầy của hàng vương giả, đệ tử của Ngài đến từ mọi tầng lớp xã hội, nhưng Đức Phật Cồ-đàm vẫn giữ lối sống giản dị, thanh cao. Có khi Ngài ngủ ngoài bìa rừng, trong hang động, hằng ngày vẫn ôm bình bát đi hóa duyên khắp các làng mạc. Cuộc đời và lối sống của Ngài là một vầng dương rực rỡ, soi sáng nhân gian mãi mãi.
Hành trình vĩ đại của Thái tử Siddhartha đã mở ra con đường giải thoát cho nhân loại. Để hiểu sâu hơn về những giáo lý và triết lý nhân văn cao đẹp mà Ngài đã truyền lại, hãy khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.
