Hạnh bố thí đạt đến đỉnh cao khi tâm không còn vướng bận, ngay cả khi sự cho đi không nhận lại điều mong đợi. Liệu có thể vượt qua mọi mong cầu cá nhân để thực hành sự ban tặng vô điều kiện? Tìm hiểu về Chiasedaophat để khám phá con đường thực hành Ba-la-mật trọn vẹn.
Thực hành bố thí Ba-la-mật đòi hỏi tâm hoan hỷ, không phiền muộn ngay cả khi người nhận không đáp ứng mong đợi hoặc có hành động trái ý. Đây là đỉnh cao của hạnh bố thí, thể hiện sự cho đi trọn vẹn, không vụ lợi.
Hiểu về bố thí Ba-la-mật

Bố thí Ba-la-mật được hiểu đơn giản là cách cho đi mà không suy nghĩ, không đắn đo…
Bố thí Ba-la-mật là hành động cho đi những gì khó cho nhất, ngay cả khi phải đối mặt với khổ đau tột cùng, mà vẫn giữ vững tâm không buồn khổ, không hối tiếc hay luyến tiếc. Đó là sự cho đi không giới hạn, vượt qua mọi ràng buộc cá nhân.
Câu chuyện về Tôn giả Xá-lợi-phất là một minh chứng điển hình. Khi nghe Đức Phật giảng về bố thí Ba-la-mật, Ngài đã phát nguyện thực hành ngay. Là một vị Tăng thông tuệ bậc nhất, được tôn xưng là Tướng Quân Chánh Pháp, Ngài muốn thử nghiệm hạnh bố thí vô điều kiện.
Trong một lần du hóa, Ngài Xá-lợi-phất gặp một Thiên nhân hóa thân thành người phàm đang ngồi khóc bên đường. Khi được hỏi, người này bày tỏ mong muốn có được con mắt của người tu hành để chữa bệnh cho mẹ. Không chút do dự, Ngài Xá-lợi-phất đã móc con mắt trái của mình dâng cho người đó. Tuy nhiên, người này lại nói cần con mắt bên phải. Ngài Xá-lợi-phất, dù có chút chững lại, vẫn tiếp tục móc nốt con mắt bên phải. Nhưng thay vì cảm ơn, người kia đã ném hai con mắt xuống đất và chà nát.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Ngài Xá-lợi-phất đã cảm thấy thoái thất Bồ-đề tâm, nhận ra sự khó khăn tột cùng của hạnh bố thí Ba-la-mật và không còn phát tâm thực hành Bồ-tát đạo nữa. Điều này cho thấy, ngay cả những bậc trí tuệ siêu việt cũng có thể gặp thử thách trước hạnh nguyện cao cả này.
Ngược lại, Đức Phật, nhờ phát tâm hành Bồ-tát đạo từ vô lượng kiếp, đã viên mãn hạnh bố thí Ba-la-mật. Ngài đã thực hiện những điều khó làm, nhẫn chịu những điều khó nhẫn, và tùy theo nguyện vọng của chúng sinh mà bố thí, giúp vô số sinh linh đạt đến an lạc, giác ngộ và giải thoát. Chính nhờ sự viên mãn này, Ngài đã thành tựu Phật quả.

Chúng ta bố thí cũng có nghĩa là chúng ta đang buông bỏ những dính mắc….
Bố thí không chỉ đơn thuần là cho đi vật chất, mà còn là hành động buông xả tâm tham đắm, dính mắc vào mọi thứ. Bố thí Ba-la-mật là sự cho đi tài sản, tinh thần, thậm chí cả thân mạng, với mục đích giúp người khác thoát khổ, mà tâm vẫn luôn hoan hỷ, không chấp trước, không hối tiếc, không mong cầu.
Việc Ngài Xá-lợi-phất, dù trí tuệ bậc nhất, cũng từng thoái thất, cho thấy đây là một hạnh nguyện không hề dễ dàng. Để thực hành bố thí Ba-la-mật một cách trọn vẹn, người tu hành cần có chí nguyện cầu thành Phật quả, lấy sự an lạc của chúng sinh làm niềm vui của chính mình trong vô số kiếp.
Khi thực hành bố thí, điều quan trọng là không phân biệt thân sơ, mà tùy duyên, tùy thời để hành sự. Để đạt đến sự viên mãn, cần bố thí với lòng thành kính, xem đó là trách nhiệm và bổn phận của người con Phật.
Bồ-tát thực hành bố thí Ba-la-mật luôn sẵn sàng đáp ứng mọi nhu cầu chính đáng của chúng sinh, không phân biệt. Hạnh bố thí này bao gồm nhiều phương diện: tài thí (cho tiền bạc, vật chất), nội thí (cho những gì thuộc về thân thể, như máu, thịt, mắt), và pháp thí (dùng lời nói, giáo lý để chỉ bày lẽ nhân quả, nghiệp báo, giúp chúng sinh tránh điều ác, làm việc thiện).
Bồ-tát không bao giờ hối tiếc hay phiền muộn, ngay cả khi phải hy sinh thân mạng vì chúng sinh. Đó chính là bản chất của bố thí Ba-la-mật.
Tại sao Bồ-tát thực hành bố thí Ba-la-mật?

Bố-thí-ba-la-mật là một sự bố thí bình đẳng….
Bồ-tát thực hành bố thí Ba-la-mật vì đó là con đường dẫn đến giác ngộ Phật quả. Mỗi hành động lợi ích cho chúng sinh đều đi kèm với nguyện và hồi hướng, giúp tâm từ bi ngày càng tăng trưởng. Trong các loại phước, phước từ bố thí Ba-la-mật là cao quý nhất.
Bồ-tát phát nguyện thành Phật để cứu độ chúng sinh khỏi khổ đau luân hồi. Trên hành trình tu học và hành đạo, Bồ-tát luôn giữ vững Bồ-đề tâm cho đến khi thành Phật.
Người mới phát tâm Bồ-tát cần có hai yếu tố cốt lõi: phát nguyện và hồi hướng. Cách đây 2600 năm, Bồ-tát Sĩ-đạt-ta (Đức Phật Thích Ca sau này) đã phát nguyện dưới cội Bồ- đề: “Ta dù thịt nát xương tan, nếu không giác ngộ thành Phật để cứu độ chúng sanh, ta quyết không rời khỏi chỗ này và những gì ta biết được, chứng được cùng với các việc làm thiện ích, ta xin hồi hướng cho tất cả chúng sanh cùng chung hưởng.”
Phát nguyện giúp giữ vững ý chí và lập trường khi đối mặt với khó khăn, thử thách. Phát nguyện là khởi tâm làm việc thiện, còn nguyện là lời cam kết, giúp ta kiên trì phấn đấu. Khi làm được bất kỳ việc gì có lợi ích, việc hồi hướng công đức cho tất cả chúng sinh sẽ giúp tăng trưởng phước báu của bản thân.
Do đó, phát nguyện và hồi hướng công đức là những yếu tố then chốt giúp Bồ-tát tiến gần đến bố thí Ba-la-mật và thành tựu Phật quả.
Tóm lại, bố thí Ba-la-mật là sự bố thí bình đẳng, không phân biệt, không bao giờ hối tiếc hay phiền muộn, bao gồm cả tài thí, nội thí và pháp thí.
Khám phá sâu hơn về những khía cạnh tinh tế của thực hành tâm linh này và nhiều nội dung giá trị khác trong chuyên mục Đạo phật.
