Truyện ngắn 500.000 đồng: Câu chuyện về lòng tốt giản dị

0
(0)

Giữa nhịp sống hối hả, đâu đó vẫn còn đọng lại những câu chuyện ấm áp về lòng tốt và sự sẻ chia, đặc biệt là qua những gánh hàng giản dị. Hành trình khám phá những hương vị quê nhà được gói ghém tỉ mỉ, mang đến sự an tâm và hài lòng cho thực khách, chính là điều mà Chiasedaophat luôn hướng tới.

Bà lão, dù đã cao tuổi, vẫn giữ được đôi mắt tinh anh, đôi tay và chân nhanh nhẹn, cùng một trí óc minh mẫn đáng kinh ngạc, tựa như một sinh viên trẻ tuổi. Vẻ ngoài của bà, với bộ đồ bà ba đặc trưng, chiếc khăn rằn quấn trên đầu và nụ cười nhai trầu bỏm bẻm, không lẫn vào đâu được, đậm chất người dân miền Tây. Phương pháp làm xôi của bà có phần khác biệt so với cách chế biến của người thành thị. Xôi được gói cẩn thận trong lá chuối, sử dụng màu sắc tự nhiên từ rau củ, thay vì đựng trong hộp xốp và nhuộm màu hóa học.

Không chỉ sinh viên, mà nhiều người thuộc các tầng lớp khác nhau cũng là khách quen của bà. Hầu hết mọi người đều gọi bà với một cách xưng hô đầy kính trọng và trìu mến: “Ngoại ơi!”. Chính sự độc đáo, hương vị thơm ngon của món xôi, cùng với hình ảnh một bà lão đáng mến, đã tạo nên sức hút đặc biệt, khiến gánh xôi của bà lúc nào cũng tấp nập người mua. Mức giá 10.000 đồng cho mỗi gói xôi, dù không phải là rẻ nhất, nhưng hoàn toàn xứng đáng với chất lượng đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm và hương vị tuyệt vời mà nó mang lại.

Truyện ngắn: Năm trăm ngàn đồng 1Ảnh minh hoạ.

Vào khoảng 6 giờ sáng, gánh xôi của bà thu hút một lượng lớn khách hàng, từ sinh viên, học sinh đến nhân viên văn phòng và công chức. Mặc dù đôi khi phải chờ đợi khá lâu để đến lượt, nhưng mọi người đều kiên nhẫn và vui vẻ đứng chờ, không hề có lời phàn nàn. Lý do họ sẵn sàng chờ đợi chính là vì yêu quý bà ngoại và đánh giá cao chất lượng của từng gói xôi. Tiếng gọi “Ngoại ơi, bán cho con gói xôi bắp”, “Ngoại ơi, làm cho con gói xôi gấc. Nhớ đừng bỏ đường nha ngoại”, hay “Cho con gói xôi đậu xanh đi ngoại ơi!” vang lên không ngớt, thể hiện sự thân tình giữa khách hàng và bà.

Đáp lại tình cảm nồng nhiệt đó, bà lão luôn nhẹ nhàng trấn an mọi người bằng câu nói quen thuộc: “Cứ từ từ rồi ngoại làm, đứa nào cũng có phần”. Thấy bà tất bật gói xôi không kịp, nhiều bạn sinh viên đã tình nguyện nhảy vào phụ giúp, vừa để bà đỡ vất vả, vừa giúp việc gói xôi nhanh hơn và tránh nhầm lẫn tiền bạc.

Trong số những khách hàng trung thành đó có một cậu sinh viên. Đều đặn mỗi ngày, cậu mua giúp bà một gói xôi, đôi khi còn mua thêm một gói nữa vì quá thèm. Cậu quả quyết: “Bất cứ món ăn nào, khi chúng ta ăn liên tục nhiều lần sẽ đâm ra phát ngán, nhưng với xôi của ngoại làm thì không bao giờ”. Bạn bè cậu trêu rằng đó là lời biện minh của những sinh viên nghèo, và quả thật, gia đình cậu thuộc diện khó khăn, việc học đại học đã là một nỗ lực lớn. Có những tháng, tiền ba mẹ gửi lên không kịp, cậu đành phải mua xôi chịu với lời nhắn: “Cho con thiếu vài bữa nghen bà”. Bà lão chỉ cười hiền hậu, nụ cười đặc trưng của người phụ nữ Nam Bộ, rồi trêu cậu: “Mẹ cha mày! Ba mẹ lại chưa gửi tiền lên hả? Thiếu là trả gấp đôi nghen con!”.

Dù bà nói vậy, thực chất bà sẵn sàng để cậu thiếu nợ đến mười gói xôi vì cậu là khách ruột. Tuy nhiên, cậu sinh viên không dám nợ quá nhiều vì biết bà cũng vất vả, không có nhiều vốn để xoay sở. Hơn nữa, ngoài cậu ra còn có nhiều sinh viên khác cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự, nên cậu chỉ dám nợ lại một hoặc hai lần trong tháng khi thực sự bí bách.

Tìm hiểu thêm: Thiền Đại thừa và Tối Thượng thừa: Từ Giải thoát đến Vô thượng, đâu là con đường bạn tìm kiếm?

*

Sắp đến sinh nhật bạn gái mà trong túi cậu sinh viên chỉ còn đúng 50.000 đồng cho ba ngày cuối tháng. Cậu đã cố gắng vay mượn từ bạn bè thân thiết trong lớp, khắp các dãy nhà trọ nhưng không ai còn tiền, bởi đây là tình cảnh chung vào cuối tháng. Món quà sinh nhật là điều cần thiết để củng cố mối quan hệ, nhưng nếu chỉ tặng một món quà tượng trưng cũng cần ít nhất 100.000 đồng. Cậu băn khoăn không biết xoay đâu ra số tiền đó. Suốt đêm, cậu trăn trở và tâm sự với người bạn thân:

“Hay mày cho tao mượn tạm sợi dây chuyền của mày để đi cầm, ba ngày nữa tao chuộc lại. Giúp tao với, giờ tao hết cách rồi.”

Người bạn kiên quyết từ chối: “Nhất định là không được. Dây chuyền này là bùa hộ mệnh mẹ tao mua, cấm không được tháo ra khỏi cổ. Tao cũng muốn giúp mày nhưng đành bó tay thôi.”

Cậu sinh viên tuyệt vọng: “Vậy thì tao chết chắc rồi…”

Xem thêm: Ngũ Đại Tâm Chú Lăng Nghiêm: Bất khả xâm phạm, trừ sạch mọi tà ma

Đêm đó, vì buồn bã và lo âu, cậu sinh viên đã đi vào giấc ngủ với chiếc bụng đói. Sáng hôm sau, cậu vội đạp xe đến trường với ý định mua hai gói xôi để ăn cho đỡ đói, nhưng rồi lại thôi khi nghĩ đến số tiền còn lại quá ít ỏi. Dù có khá đông khách, bà lão vẫn ưu tiên gói xôi cho cậu trước. Khi đưa tờ 50.000 đồng cho bà, cậu cảm thấy xót xa. Bà thối tiền lại, cậu cũng không buồn kiểm tra, vì lúc này tâm trí cậu chỉ tập trung vào gói xôi nóng hổi. Mãi đến khi vào lớp, cậu mới lấy tiền ra xem lại và giật mình thảng thốt:

“520.000 đồng! Vậy là ngoại đã thối nhầm tiền rồi.”

Tổng cộng, cậu đang giữ số tiền dư ra đến 480.000 đồng. Có lẽ bà lão đã nhầm tờ 500.000 đồng với tờ 20.000 đồng. Cậu định sẽ mang tiền trả lại cho bà ngay giờ ra chơi. Tuy nhiên, những suy nghĩ tiêu cực bắt đầu xâm chiếm: “Mình đang rất cần tiền để mua quà sinh nhật, phải chăng đây là cơ hội trời cho? Liệu mình có nên giữ số tiền này luôn? Hay chỉ mượn tạm vài ngày rồi trả lại?”

Trong dòng suy nghĩ miên man, cậu sinh viên không thể rời khỏi chỗ ngồi cho đến giờ ra chơi. Cậu cứ mãi suy tư về 520.000 đồng này. Cậu nhớ lại lời dạy của ba mẹ và ông bà: “Nghèo cho sạch, rách cho thơm”. Lương tâm và sự cám dỗ đang giằng xé dữ dội trong cậu. Cuối cùng, cậu đi đến một kết luận thấu đáo: “Dù mình không phải là kẻ trộm cắp, nhưng số tiền này là mồ hôi, công sức của bà ngoại, mình không thể tàn nhẫn như vậy được. Phải trả lại tiền cho ngoại thôi. Còn quà sinh nhật bạn gái thì tính sau vậy.” Cậu quyết định sẽ mang 520.000 đồng này trả lại cho bà cùng lời xin lỗi, dù có muộn. Nhưng trớ trêu thay, khi tan học, bà lão đã về từ lúc nào. Cậu đứng bơ vơ bên cột đèn, không biết phải làm sao. Chưa bao giờ cậu rơi vào tình huống khó xử đến vậy. Cậu hỏi thăm một số người xung quanh về địa chỉ nhà bà, nhưng ai cũng lắc đầu: “Bà ấy ít tâm sự về bản thân mình nên tui không biết.”

May mắn thay, một bác xe ôm đã chỉ giúp cậu đường đi, vì bác đã từng chở bà lão về nhà trọ một lần. Cậu mừng rỡ, tự nhủ sẽ đạp xe đến nhà bà ngay sau khi tan học buổi chiều để gửi lại số tiền.

Khám phá: Tử Vi 2025 Nhâm Tý Nữ: Hé Lộ Vận May, Bí Ẩn Phong Thủy

Nhà trọ của bà lão nằm khuất trên con đường đá đỏ ngoại ô, uốn lượn và rẽ vào nhiều con hẻm nhỏ chằng chịt. Cậu đạp xe trong mồ hôi nhễ nhại mà vẫn chưa tìm ra đúng địa chỉ vì các số nhà được đánh loạn xạ, không theo một trật tự nào. “Đi xa thế này chắc bà phải đi xe buýt chứ đi bộ sao nổi,” cậu lẩm bẩm. Bỗng có người phụ nữ trung niên đi tới, cậu vội vàng hỏi thăm phòng trọ của bà. Người phụ nữ vui vẻ đáp:

“Có phải bà lão lưng còng quặp, bán xôi ở trường đại học gì đó phải không?”

“Dạ, đúng rồi ạ! Dì có biết ngoại không?”

“Chết rồi! Bà ấy mới mất chiều nay nè. Nghe đâu bà bị mất 500.000 đồng nên leo lên gác tìm kiếm rồi ngã từ cầu thang xuống… Cháu không nghe tiếng kèn trống đám ma sao, đó là đám tang của bà lão bán xôi đấy!”

Câu chuyện về lòng tốt giản dị này còn tiếp tục mang đến nhiều bài học ý nghĩa khác, mời bạn khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Hãy để lại đánh giá của bạn nhé!

Điểm trung bình 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Chưa có ai đánh giá. Hãy là người đầu tiên!

Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy hữu ích 🙏

Lên đầu trang