Tu hành: Công phu là gì và làm sao để đạt được?

1 1036 1
0
(0)

Tâm thức con người, vốn tĩnh lặng, lại dễ dàng bị lay động bởi những tác động bên ngoài, tạo nên những cảm xúc hỷ, nộ, ái, ố… Điều này dẫn chúng ta vào vòng luân hồi bất tận. Khám phá cách đạt được sự an lạc đích thực và vượt thoát khỏi vòng xoay nghiệp báo tại Chiasedaophat.

Thực hành thiền định để đạt đến trạng thái tâm không bị xao lãng bởi ngoại cảnh được gọi là công phu.

Khi các yếu tố bên ngoài xuất hiện, phản ứng tự nhiên của chúng ta là gì? Đó chính là sự dao động của tâm thức, biểu hiện qua các trạng thái: Hỷ (mừng), Nộ (giận), Ái (thương), Ố (ghét), Ai (buồn), Lạc (vui), Dục (muốn). Đây là những phản ứng khiến chúng ta bị ngoại cảnh chi phối. Nếu ta ưa thích một cảnh tượng nào đó, đó là dấu hiệu ta đang bị nó quấy nhiễu. Tâm vốn thanh tịnh, tĩnh lặng như nước, tại sao lại bị khuấy động bởi những gợn sóng? Nguyên nhân là do sự ưa thích hoặc ghét bỏ, khiến ta bị chúng chi phối. Bảy trạng thái tâm lý này – Hỷ, Nộ, Ái, Ố, Ai, Lạc, Dục – được gọi là thất tình. Khi bị chi phối bởi thất tình, ta chắc chắn sẽ bị cuốn vào vòng luân hồi.

Khám phá: Ngôi chùa Tịnh Độ: Nơi An Lạc Vĩnh Hằng Bắt Đầu

Hỷ, Nộ, Ai có thể dẫn đến bi ai, đau khổ. Lạc mang lại cảm giác vui thích, nhưng cũng có thể đi kèm với lo lắng, muộn phiền. Khi thất tình và ngũ dục (năm loại ham muốn: tài, sắc, danh, thực, thụy) nổi lên, chúng ta sẽ bám chấp vào các tướng trạng bên ngoài, và đó chính là dấu hiệu của sự tiếp nối trong vòng luân hồi lục đạo (trời, người, a tu la, ngạ quỷ, súc sanh, địa ngục). Do đó, với thất tình và ngũ dục, chúng ta khó lòng thoát khỏi vòng luân hồi.

Xem thêm: Giới Hạn Vàng: Khi Sự Vượt Quá Biến Niềm Vui Thành Nỗi Đau

Tu hành là hành trình chiêm nghiệm và thẩm thấu sâu sắc

Tìm hiểu thêm: Bóng Mây Tan Biến: Còn Lại Điều Gì?

Tu hành, thế nào gọi là công phu? 1

Để vãng sanh về thế giới Cực Lạc Phương Tây, trong khoảnh khắc cuối cùng, chỉ cần một niệm chuyên tâm niệm Phật là đủ. Khoảnh khắc đó đòi hỏi tâm không còn vướng bận bởi thất tình ngũ dục. Nếu trong giây phút lâm chung, dù tâm có niệm Phật nhưng vẫn còn bị ràng buộc bởi những luyến tiếc trần thế, thì việc vãng sanh sẽ không thể viên mãn. Đây là điều mà những người tu hành theo pháp môn niệm Phật cần hết sức lưu ý.

Mục tiêu tối thượng của người niệm Phật là cầu mong được vãng sanh về cõi Phật. Do đó, chúng ta cần tập quán chiếu và làm cho các tướng trạng bên ngoài dần trở nên nhạt nhòa. Điều này vô cùng quan trọng: sự bám chấp vào các tướng trạng cần ngày càng lơi lỏng, để đến khi lâm chung, chúng ta có thể thực sự buông xả.

Nếu khi đối diện với các hiện tượng đời sống, ta vẫn còn quyến luyến, thì đến lúc cận tử, Phật sẽ khó lòng đến tiếp dẫn. Nguyên nhân là do sự chấp trước về tình cảm quá nặng nề. Tình chấp chính là một chướng ngại lớn. Chỉ khi đoạn trừ được sự chấp trước này, ta mới có thể cảm ứng với chư Phật. Bởi lẽ, khi Phật đến đón, chỉ một niệm thanh tịnh niệm Phật đó mới giúp ta vãng sanh. Nếu tâm niệm đó bị ô nhiễm bởi những vướng mắc thế gian, thì ta sẽ không thể đi được. Đây là lý do giải thích tại sao có rất nhiều người niệm Phật nhưng số người thực sự vãng sanh lại rất ít.

Công phu trong tu hành đòi hỏi sự buông bỏ mọi chấp trước và vướng bận thế gian, để tâm thức luôn thanh tịnh hướng về giác ngộ. Khám phá sâu hơn về hành trình này và những khía cạnh khác trong Đạo phật.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Hãy để lại đánh giá của bạn nhé!

Điểm trung bình 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Chưa có ai đánh giá. Hãy là người đầu tiên!

Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy hữu ích 🙏

Lên đầu trang