Tình yêu bản thân, khởi nguồn từ những tích lũy sâu xa, là nền tảng vững chắc cho tâm hồn an lạc. Khi bạn thực sự trân trọng chính mình, thế giới bên ngoài sẽ không còn khả năng chi phối, nhường chỗ cho sự thanh tịnh và giác ngộ. Khám phá cách nuôi dưỡng yêu thương từ bên trong để lan tỏa đến vạn vật, như lời dạy về tâm Bồ-đề trên Chia sẻ Đạo Phật.
Tình yêu thương, bắt nguồn từ phước đức và duyên lành tích lũy qua nhiều kiếp sống, là một điều quý giá cần trân trọng. Khi bạn biết yêu thương bản thân, bạn sẽ không còn bị cuốn theo những tác động bên ngoài. Ngược lại, nếu đánh mất khả năng tự yêu thương, bạn sẽ dễ dàng bị ngoại cảnh chi phối. Chỉ khi biết cách tự chăm sóc và yêu quý chính mình, bạn mới có thể lan tỏa tình yêu thương đến người khác một cách trọn vẹn.
Trong giáo lý Phật pháp, tình yêu thương được thể hiện qua lòng đại từ bi. Tự yêu thương bản thân chính là duy trì sự thanh tịnh, bình đẳng và giác ngộ trong tâm hồn. Để giữ gìn tâm hồn thanh tịnh, bình đẳng và giác ngộ, không bị mê muội, chính là biểu hiện của việc biết tự yêu thương mình. Mỗi khoảnh khắc, mỗi giờ phút, dùng tâm chân thành để đối đãi với mọi người, mọi vật, đó chính là đang thực hành tự yêu thương bản thân. Đây chính là biểu hiện chân thật của tâm Bồ-đề.
Quay về Chân Tâm

Kinh điển Tịnh Độ luận đã chỉ ra rằng, tâm Bồ-đề chính là nguyện vọng thành Phật để cứu độ chúng sanh. Việc thành Phật là tự thương mình, còn độ sanh là thương yêu người khác. Nếu không thành Phật, bạn sẽ khó có thể giúp đỡ người khác. Vậy, thế nào mới gọi là thành Phật? Đó là y giáo phụng hành, giữ cho tâm mình tương đồng với tâm Phật. Tâm Phật là gì? Đó là chân tâm. Theo lời dạy của Đại sư Huệ Năng, chân tâm vốn không có một vật gì, đó chính là tâm Phật. Khi tâm còn vướng bận một điều gì đó, đó là phàm tâm, là tâm luân hồi, không phải là tâm Phật thanh tịnh và trống vắng.
Tôi thường khuyên các đồng tu nên buông bỏ những ý niệm về tự tư tự lợi. Hãy ghi nhớ kỹ rằng, tâm Phật chính là chân tâm của mỗi người, và trong chân tâm không hề tồn tại tự tư tự lợi, danh vọng, lợi dưỡng, hay năm dục sáu trần. Quan trọng hơn, chân tâm không chứa chấp tham, sân, si, mạn. Nếu còn vướng bận dù chỉ một trong những điều này, bạn sẽ gặp phải chướng ngại nghiêm trọng. Những chướng ngại này không chỉ cản trở con đường vãng sanh và khai ngộ, mà còn làm suy yếu niềm tin và nguyện lực của bạn. Niềm tin không vững chắc, nguyện lực không tha thiết là do những tạp niệm này xen vào, phá hoại sự chân thành và sâu sắc trong tín nguyện của bạn.
Tôi cũng thường khuyên mọi người rằng, nếu muốn thực sự có thành tựu trong việc học Phật tu đạo, bạn cần phải buông bỏ sâu thẳm trong nội tâm những ý niệm muốn kiểm soát người khác. Đừng bao giờ có ý niệm khống chế đối với bất kỳ ai, bất kỳ sự việc hay vật gì.
Ý niệm khống chế chính là vô minh, là si mê, hoàn toàn không phải là điều tốt đẹp, và nó không thuộc về chân tâm. Tương tự, bạn cũng không nên giữ ý niệm chiếm hữu. Ai cũng biết tham, sân, si là ba độc. Khống chế là biểu hiện của si mê, chiếm hữu là tham ái, là tâm tham. Đối nghịch với tham ái là sân hận. Tham, sân, si biểu hiện ra bên ngoài dưới hình thức nào? Đó là khống chế, chiếm hữu, đối lập. Đây chính là những biểu hiện rõ rệt của tham, sân, si. Những biểu hiện này trong nội tâm thường rất vi tế, nhưng chúng lại là gốc rễ của mọi vấn đề, là nguồn cơn của bệnh tật tinh thần.
Khám phá sâu hơn về ý nghĩa và cách thực hành tự thương mình, bạn có thể tìm hiểu thêm trong chuyên mục Đạo phật.
